Thursday, October 2, 2014

HỒNG KÔNG HÔM NAY-VIỆT NAM NGÀY MAI


 
JOSHUA !!!
Cho Joshua Wang và tuổi trẻ Hồng Kông. Đặc biệt là lời nhắn nhủ tuổi trẻ Việt Nam tại quê nhà qua cuộc đấu tranh lịch sử,  chống Trung cộng áp đặt guồng máy CS lên Hồng Kông,  đòi tự do và nhân quyền của sinh viên học sinh tại Hồng Kông vào cuối tháng tháng 9/2014. Nhờ các bạn trẻ trong và ngoài nước, có lòng với Quê Hương chuyền bài thơ này cho nhau đọc nhé. Tác giả xin ghi ơn các bạn.
Mừng Hồng Kông có JOSHUA
Phục em từ lúc mới vừa nghe tên
Đem tâm đắp móng xây nền
Đem lòng dũng cảm dựng nên mong cầu
Thế là kẻ trước người sau
Đáp lời chính khí, nói câu quật cường
Dân quyền, giữ vững lập trường
Không cho cộng sản tìm phương lọt vào
Cộng vào, tất cả hư hao
Tự do, lý tưởng, tự hào, tiêu luôn
Bởi không chấp nhận đời buồn
Em không đầu cúi tay buông dễ dàng
Rồi cùng tuổi trẻ hiên ngang
Tiến lên lớp lớp hàng hàng bên nhau
Chân đi rung chuyển điạ cầu
Tay vung làm bọn cộng Tàu đứng tim
Nếu như vuốt mặt ngồi nhìn
Hồng Kông bị cộng nhận chìm như chơi
Phục em mười bảy tuổi đời
Đã làm những việc của người trượng phu
Biết ai bạn, biết ai thù
Biết sai, biết đúng khi từ mười lăm
Sinh viên du học xa xăm
Thấy em làm phải cũng hăm hở về
Biểu tình nhập cuộc với quê
Vòi rồng, khói đạn chẳng hề chùn chân
Liên Đoàn giáo chức xa gần
Đình công, hỗ trợ tinh thần đấu tranh
JOSHUA tin tức lan nhanh
"Tự Do", ước vọng chân thành, rền vang ...
Năm châu rộn tiếng chuông vàng
Hồng Kông sáng chói một trang sử hùng 
Vì đời, vì nước non chung
Thành hay bại vẫn vô cùng vinh quang !!!
*
Còn Việt Nam ??? Hỡi Việt Nam !!!
Đứng  lên cho được vẻ vang giống nòi ...
Đứng lên mà để làm người
Ghé vai trách nhiệm như lời Joshua !!!  *
Ngô Minh Hằng
* Joshua Wang: " Tôi không muốn cuộc đấu tranh cho dân chủ phải truyền lại cho đời sau. Đây là trách nhiệm của chính thế hệ chúng tôi "
Posted by: Nguyen bac ninh <bacninh75@gmail.com
 
Sinh viên Hong Kong đã sẵn sàng !
1 giờ sáng ngày 01-10-2014, khu vực Admirality đã đầy nghẹt người. Những người đến sau được hướng dẫn đi qua các khu vực khác.
Một số sinh viên Hong Kong từ hải ngoại bay về tham gia biểu tình. Họ cho biết tuy rằng về Hong Kong lúc này là nguy hiểm, nhưng Hong Kong có chuyện, họ phải về đứng chung sát cánh cùng mọi người.
Sau bài học như tát nước vào mặt khi thanh thiếu niên chưa trưởng thành mà đại diện là Joshua Wong, 17 tuổi đã dạy dỗ cho chính quyền Hong kong biết thế nào là dân chủ trong thế giới văn minh hiện nay, bây giờ một bài học thứ hai : nhân tâm là giá trị lớn nhất qua việc các sinh viên hải ngoại trở về để cùng đấu tranh với các bạn trong nước.

1017798520795_n.jpg
10670080_765757026820800_2391789149964721406_n.jpg


Posted by: Nguyen bac ninh <bacninh75@gmail.com>
1980014_583178675127876_8736772967752646944_o.jpg
TIN QUAN TRỌNG HỒNG KÔNG
 LIÊN ĐOÀN GIÁO CHỨC VÀ LIÊN ĐOÀN LAO ĐỘNG HK CHÍNH THỨC KÊU GỌI ĐÌNH CÔNG VÀO THỨ BA ĐỂ HỖ TRỢ SINH VIÊN HỌC SINH!


Liên đoàn Lao động Hồng Kông ( HKCTU ) đã kêu gọi một cuộc tổng đình công vào thứ ba nầy để hỗ trợ các cuộc biểu tình dân chủ.
Đồng thời Liên Đoàn Giáo Chức, là một công đoàn LỚN NHẤT HK, bao gồm các giáo sư, giáo viên chuyên nghiệp Hồng Kông, Union ( HKPTU ), tuyên bố bắt đầu cuộc đình công để phản đối cuộc đàn áp mạnh mẽ của cảnh sát nhắm vào người biểu tình vào ngày Chủ nhật mà đa số là sinh viên học sinh.


The Hong Kong Confederation of Trade Unions (HKCTU) has called for a strike Tuesday in support of the city’s snowballing democracy protests.
The call came after the city’s largest teachers’ union, the Hong Kong Professional Teachers’ Union (HKPTU), declared a strike in response to police’s forceful crackdown on demonstrators on Sunday.
“Hong Kong police used ruthless force to expel harmless citizens, inflicting injuries on demonstrators with the use of weapons, acting as enemies of the people,” read a statement released by HKPTU.
https://time.com/3443985/hong-kong-occupy-central-strikes-unions-china/

Wednesday, October 1, 2014

Joshua Wong - thủ lãnh biểu tình Hong Kong là ai?
 
 
Thứ 3, 30/09/2014

Chân dung thủ lĩnh 17 tuổi của phong trào biểu tình Hong Kong

Trong vòng 2 năm qua, Joshua Wong (Hoàng Chi Phong), một thiếu niên gầy gò và đeo kính cận, đã thành lập được một phong trào đòi dân chủ của giới trẻ tại Hong Kong với mục đích gây áp lực buộc Trung Quốc phải để Hong Kong được tự do bầu chọn lãnh đạo của mình.
Joshua Wong sinh ngày 13/10/1996 tại Hong Kong. Chịu ảnh hưởng của bố mẹ, từ nhỏ cậu đã thích tham gia các hoạt động xã hội. Ngày 20/5/2011, Wong cùng một học sinh trung học khác là Lâm Lương Ngạn thành lập phong trào Học dân tư triều (Scholarism). Tháng 8/2014, Wong được nhận vào Đại học Mở Hong Kong, theo học chuyên ngành khoa học xã hội (chính trị và hành chính cộng đồng). Tài khoản Facebook của Wong hiện có hơn 200.000 người theo dõi.

Tờ Hoàn cầu Thời báo của Bắc Kinh cho biết Wong là người nhiệt tình, có tư duy tốt, nói năng lưu loát không thua gì một chính khách. Giáo viên Từ Kỳ Hoa, người từng công khai biện luận cùng Wong về vấn đề giáo dục quốc dân, từng thừa nhận Wong là một người có tâm, lúc bình luận sự việc rất có lý có tình, nhưng có lúc khi mọi người đang đề cập tới đề tài này thì cậu đột ngột bẻ ngoặt sang đề tài khác không liên quan.

CNN cho hay, khi trao trả Hong Kong về cho Trung Quốc vào năm 1997, Anh và Trung Quốc đã cùng ký một hiệp ước, theo đó, Trung Quốc cam kết sẽ cho phép Hong Kong “quyền tự trị cao cấp”, 
bao gồm việc cho phép bầu cử dân chủ để chọn ra đặc khu trưởng. Nhưng thỏa thuận này hầu như đã không được thực hiện 17 năm nay.
Hình ảnh Chân dung thủ lĩnh 17 tuổi của phong trào biểu tình Hong Kong số 1

Joshua Wong, thủ lĩnh 17 tuổi phong trào biểu tình đòi dân chủ tại Hong Kong

Bắc Kinh mới đây đã tuyên bố người dân Hong Kong chỉ có thể bầu ra lãnh đạo mới từ các ứng viên mà Bắc Kinh đã lọc ra từ trước. Đây chính là nguyên nhân khiến phong trào biểu tình đòi tự do dân chủ nơi đây bùng phát dữ dội.

Vào tháng 9/2012, phong trào Scholarism do Wong đứng đầu đã huy động thành công 120.000 người biểu tình, bao gồm 13 cuộc biểu tình tuyệt thực của giới trẻ. Các cuộc biểu tình diễn ra tại khu vực trụ sở chính quyền Hong Kong, khiến lãnh đạo đặc khu phải bãi bỏ đề xuất đem chương trình “Giáo dục đạo đức và quốc gia” vào các trường học Hong Kong của Bắc Kinh.

Khi ấy Wong nhận ra rằng giới trẻ Hong Kong nắm giữ một quyền lực rất lớn, CNN nhận định.

Hồi tháng 6, Scholarism đã thảo ra một kế hoạch cải cách cách thức bầu cử đặc khu trưởng Hong Kong và kế hoạch này đã giành được sự ủng hộ của gần 1/3 cử tri trong một cuộc trưng cầu dân ý không chính thức.
Sang tháng 7, phong trào của Wong tiến hành một cuộc biểu tình ngồi, khiến quan chức Trung Quốc phải lên tiếng cảnh cáo. Lần đó khoảng 511 người đã bị bắt, theo CNN.

Đến tháng 8, cậu sinh viên năm nhất với vẻ bề ngoài có vẻ hiền lành, rụt rè khiến người đối diện dễ lầm tưởng cậu là một người yếu ớt, nhưng bên trong lại là một “chiến binh” thực sự với nội lực và quan điểm chính trị mạnh mẽ đã quyết định nghỉ học để dẫn đầu hàng ngàn học sinh, sinh viên xuống đường đấu tranh đòi dân chủ cho Hong Kong.

Trong tuần này, Scholarism đang huy động sinh viên bãi khóa, một hành động có tác động rất lớn khi Hong Kong là một nơi coi trọng giáo dục, để gửi thông điệp đòi dân chủ đến Bắc Kinh.
Hình ảnh Chân dung thủ lĩnh 17 tuổi của phong trào biểu tình Hong Kong số 2

Phong trào biểu tình của học sinh, sinh viên đã thu hút sự ủng hộ to lớn của người dân Hong Kong

Là người sáng lập ra nhóm sinh viên vì dân chủ Scholarism, Wong tuyên bố: “Phổ thông đầu phiếu là sứ mệnh của thời đại hiện nay, và thời đại này thuộc về thanh niên, bởi thế hãy để thanh niên hoàn tất sứ mệnh của mình. Thanh niên sẽ luôn là những người tiên phong”.

Cuộc biểu tình của học sinh, sinh viên do Wong dẫn đầu đã thu hút được sự ủng hộ to lớn của người dân Hong Kong. Hàng trăm giáo sư đại học, liên đoàn giáo viên Hong Kong đều bày tỏ sự đoàn kết với phong trào đấu tranh của Wong. Hầu hết các trường đại học Hong Kong tuyên bố sinh viên tham gia biểu tình sẽ không bị trừng phạt. Lãnh đạo các trường học cam kết sẽ khoan dung cho các sinh viên bãi khóa để tham gia biểu tình và hiệp hội giáo viên lớn nhất Hong Kong đã đưa ra khẩu hiệu kêu gọi “Đừng để sinh viên biểu tình bơ vơ một mình”.

Joshua Wong đã bị bắt vào tối 26/9 trong khi đang cùng các sinh viên biểu tình tiến vào khu vực trụ sở chính quyền Hong Kong.

Cảnh sát đã lục soát phòng trọ trong ký túc xá của sinh viên này và đã tịch thu một số thứ, bao gồm máy tính và điện thoại, các nhà tổ chức biểu tình cho hay.
Hình ảnh Chân dung thủ lĩnh 17 tuổi của phong trào biểu tình Hong Kong số 3

Wong bị bắt tối 26/9 nhưng sau đó đã được thả ra hôm 28/9 và không bị truy tố gì

Sinh viên 17 tuổi này còn cáo buộc rằng, từ các hãng thông tấn thay đổi cách đưa tin để thể hiện xu hướng thân Bắc Kinh, cho đến “thói ưu đãi người nhà” khi các chính trị gia thân Bắc Kinh luôn giành được những vị trí cao trong chính quyền, Hong Kong đang nhanh chóng trở thành nơi “không khác gì so với các thành phố Trung Quốc khác đang nằm dưới sự kiểm soát của chính quyền trung ương”.

Đó là lý do vì sao Wong tập trung chú ý đến việc đấu tranh giành quyền tự bỏ phiếu chọn lãnh đạo. Nhóm của Wong, vốn hiện có khoảng 300 thành viên, đã trở thành một trong những tiếng nói mạnh mẽ nhất của phong trào đòi dân chủ tại Hong Kong, theo CNN.

Tuy nhiên, sau đó tòa án Hong Kong đã ra phán quyết thả tự do cho Wong vô điều kiện sau hơn 40 giờ cậu bị giam giữ, và không có cáo buộc truy tố nào chính thức được đưa ra. Sau khi được thả ra khỏi đồn cảnh sát, Wong lại bắt tay ngay vào cuộc đấu tranh của mình.
Trả lời phỏng vấn CNN, Wong tự tin: “Tôi không cho rằng cuộc đấu tranh của chúng tôi sẽ kéo dài quá lâu. Nếu bạn nghĩ rằng đấu tranh vì dân chủ là một cuộc chiến lâu dài, phức tạp mà bạn vẫn đủng đỉnh, bạn sẽ không bao giờ đạt được điều đó”.
Yên Yên (Tổng hợp)
 

                                           Hong Kong - Cách Mạng Dù bung cánh

 

 
Dân Làm Báo - Những chiếc dù màu sắc được dùng để chống trả lại lựu đạn cay, vòi nước đã trở thành biểu tượng cho cuộc chiến giữa tự do và độc tài tại Hong KongThe Umbrella Revolution / Cuộc Cách Mạng Dù đã được rộng mở. 
 
Cuộc biểu tình đã kéo dài sang ngày thứ ba và những lãnh đạo phong trào tuyên bố rằng thứ Tư ngày 1 tháng 10 sẽ là thời hạn chót để giới cầm quyền đáp ứng những yêu cầu của quần chúng, nếu không thì phong trào sẽ đưa ra những chiến dịch bất tuân dân sự mới.
 
Liên hội Sinh viên Hong Kong và Scholarism đã ra "tối hậu thư" cho toàn quyền Hong Kong phải có trả lời rốt ráo các yêu cầu của sinh viên / học sinh Hong Kong cũng như yêu cầu được quyền phổ thông đầu phiếu từ phong trào Occupy Central. Yêu cầu của phong trào là một cuộc bầu cử tự do cho vị trí lãnh đạo cao nhất của thành phố là Trưởng Đặc khu hành chính Hong Kong, thay vì chỉ có 2, 3 ứng viên được chọn lựa trước bởi Bắc Kinh
 
Điều khó khăn của giới chức Hong Kong và nhất là giới lãnh đạo cộng sản tại Bắc Kinh là vấn đề không chỉ nằm trong cuộc bầu cử thành phố mà còn là tương lai của Hong Kong - trung tâm tài chánh lớn thứ hai thế giới - trong vị trí bán tự chủ và viễn ảnh phong trào dân chủ sẽ lây lan sang lục địa. 
 
Hiện tại, theo thông báo của Trưởng đặc khu Lương Chấn Anh vào sáng thứ Ba thì chính quyền Trung ương sẽ không thay đổi quan điểm và chính sách đối với Hong Kong và yêu cầu phong trào Occupy Central rút lui, giải tán. Chính quyền đặc khu chưa yêu cầu PLA (Quân đội Giải phóng Nhân dân) triển khai lực lượng 6.000 lính chính quy dự trù cho Hong Kong vì thấy chưa thật sự cần thiết. 
 
Nhiều người cho rằng bằng mọi giá Bắc Kinh phải đàn áp những người biểu tình để "vi khuẩn tự do" không bị "truyền nhiễm" ra toàn quốc. 
 
 
Nhà cầm quyền Bắc Kinh đã lên án và bưng bít mọi thông tin về cuộc biểu tình tại Hong Kong đối với quần chúng lục địa. Theo USA Today, hệ thống Instagram,TwitterFacebook và Youtube đã bị kiểm duyệt và ngăn chặn. Theo CNN, mọi tin tức, bình luận, hình ảnh về Hong Kong đều bị kiểm duyệt và chặn tường lửa. Truyền thông của đảng đã đăng tải rất ít về cuộc biểu tình và nếu có thì chỉ đề cập rất ngắn gọn bản tin trong đó Trưởng đặc khu Hong Kong là Lương Chấn Anh tuyên bố những gì đang xảy ra tại Hong Kong chỉ là một cuộc tụ tập bất hợp pháp. 
 
Tuy nhiên, sẽ rất khó để Bắc Kinh có thể hoàn toàn bưng bít mọi thông tin và những gì đang xảy ra tại Hong Kong đối với người dân trong nước khi mà mỗi năm có đến 40 triệu người từ lục địa ghé Hong Kong. Đó là chưa kể hàng triệu người dân Trung Hoa đang làm việc khắp thế giới, theo dõi những gì đang xảy ra và liên lạc với gia đình, bạn bè trong nước.
 
Bên cạnh những biện pháp bưng bít thông tin, nhà cầm quyền cộng sản cũng đã dùng thế phản công bằng cách sử dụng những nhóm thân Bắc Kinh có tên gọi là"thành phần thầm lặng đa số" để lên án thanh niên, sinh viên biểu tình đang làm xáo trộn đời sống và tạo ra những hiểm nguy cho thành phố. 
 
Cuộc Cách Mạng Dù và tên gọi của nó cũng tạo nên niềm hứng khởi khiến nhiều người bước ra khỏi nhà và hòa vào dòng người cùng với những sinh viên học sinh đang chiếm cứ tại các đường phố bận rộn nhất của Hong Kong. Cuộc biểu tình có thể gia tăng số lượng vào thứ Tư và thứ Năm vốn là ngày nghỉ lễ quốc khánh, đánh dấu 65 năm đảng cộng sản nắm quyền. 
 
 
Đây cũng là lần đầu biểu tình đối với nhiều người dân Hong Kong. Một số cho báo chí biết họ quyết định tham gia sau khi chứng kiến cảnh sát dùng lựu đạn cay tấn công những sinh viên học sinh tranh đấu ôn hòa. 
 
 
Điểm cần ghi nhận về tính kỷ luật tranh đấu ôn hòa của thanh niên sinh viên Hong Kong là sau nhiều ngày biểu tình, vẫn không có một hàng quán nào bị đốt phá hay cướp giật. Một nhà báo Anh đã viết về hai đêm biểu tình tại Hong Kong như sau: không một chiếc xe bị lật nhào, không một xe cảnh sát bị đốt cháy, không một cửa hàng nào bị đập phá bị hôi của, và người biểu tình tham gia dọn dẹp vệ sinh, phân loại rác thải sau mỗi đêm... Tất cả nhịp nhàng và ôn hòa. Và điều đó tạo được thiện cảm của nhiều người bên ngoài Hong Kong. 
 
 
Các điểm chính mà phong trào Occupy Central with Love and Peace (OCLP) hiện đang tập trung ở Hong Kong gồm có: Admiralty (Khu Trung tâm hành chính có trụ sở chính quyền); khu Causeway Bay (Khu Tài chính ở đảo Hương Cảng); và khu Mong Kok ở bán đảo Kowloon. 
 
 
Thông điệp gửi đi từ Twitter của Phong trào Occupy Central with Love and Peace(OCLP) như sau: Mặc dù người dân Hong Kong đã bị tấn công bởi chính phủ và lực lượng cảnh sát, nhưng chúng tôi đã không trả đũa, thậm chí không một lần. Chúng tôi từ chối việc trở thành kẻ thù của họ. 
 
 
Trên đường phố một khẩu hiệu rất hay đã được hô vang đêm thứ Ba để mọi người có thể đoàn kết lại với nhau là "They can't kill us all!" - "Họ không thể giết hết chúng ta!". 
 
 
Trong khi đó, "Phong trào Đoàn kết cùng Hong Kong" - Global SolidarityHong Kong - đang nhân rộng ra khắp các thành phố lớn trên thế giới. Tất cả sẽ cùng tuần hành hoặc biểu tình ngồi vào ngày 01/10 này để bày tỏ sự ủng hộ Hong Kong. Một số nơi còn chọn dress code là đồng phục màu đen và ribbon vàng trên ngực áo như là cách mà họ muốn gởi đến Hong Kong sự đoàn kết của họ. 
 
 
 
Dân Làm Báo tổng hợp
 
***********************************************************************************************************************
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
Vũ Đông Hà (Danlambao) - "Tôi kiên quyết tuân thủ nguyên tắc bất bạo động, kể cả tránh sỉ vả cảnh sát, và tránh khiêu khích cảnh sát, vì họ chỉ chấp hành thượng lệnh. Chúng tôi cũng sẽ không xô xát với cảnh sát..." Câu nói của Joshua Wong mang dấu ấn đặc thù của phong trào Phản kháng Otpor của Serbia. Mặc dù những lãnh đạo phong trào tại Hong Kong không làm việc trực tiếp với Otpor như Phong trào 6 tháng 4 tại Ai Cập để làm nên cuộc cách mạng Hoa Lài, những quan điểm nền tảng cũng như phương thức đấu tranh bất bạo động của Otpor đã được sử dụng triệt để.

72 giờ trước khi phát động biểu tình tổ chức Occupy Central with Love and Peace / Chiếm Trung Tâm với Tình Yêu và Hòa Bình đã phổ biến một Cẩm nang về Bất tuân Dân sự (*). Kết quả cho đến bây giờ là một cuộc biểu tình cả trăm ngàn người mang tính kỷ luật khiến cho rất nhiều người ngưỡng mộ, trong đó có Srdja Popovic - một lãnh đạo của phong trào Otpor. "It's brilliant / Tuyệt vời" - anh viết trong một email trao đổi những gì đang xảy ra ở Hong Kong, ảnh hưởng của nó đối với Việt Nam, cũng như cảm nhận của giới hoạt động tại Việt Nam.

Chiếm đóng Trung Tâm và hình ảnh cả trăm ngàn người đổ ra đường phố Hong Kong sẽ khó xảy ra nếu 2012 không có Joshua Wong Chi-fung và nhóm Scholarism khởi xướng cuộc biểu tình 120.000 học sinh sinh viên. Cuộc biểu tình 2012 có được cũng nhờ vào cậu học trò 15 tuổi nhưng suy nghĩ không thua gì một nhà chiến lược lão luyện:

- Chọn vấn đề (trong Đấu Tranh Bất Bạo Động - gọi là pick the issue) có ảnh hưởng trực tiếp với đối tượng vận động: chống lại Chương trình Giáo dục Quốc gia áp đặt bởi Bắc Kinh buộc học sinh phải có cảm tình với cộng sản Hoa Lục.

- Chọn mô hình tổ chức mang tính phong trào - Scholarism với thành viên toàn là học sinh thay vì đảng phái vốn có nhiều giới hạn và suy tính cục bộ.

- Chọn phương thức đấu tranh phù hợp với khả năng, tinh thần của thành viên vốn là những học sinh trung học: bất tuân dân sự.

- Xây dựng thực lực và tìm kiếm hỗ trợ trong tiến trình tranh đấu. Joshua Wong và những người sáng lập Scholarism ngay từ đầu biết rõ họ không chỉ dừng lại ở việc tranh đấu chống giáo dục cưỡng ép chính trị. Ngược lại họ đã xác định sinh viên học sinh là thành phần tiên phong trong các phong trào dân chủ. Do đó Scholarism đã tiếp tục tập trung vào việc xây dựng thực lực (capacity building), gia tăng thành viên nòng cốt lên đến 300 người, nghiên cứu và học hỏi những phương pháp đấu tranh cũng như những ứng dụng công nghệ thông tin.

Thành công của những học sinh chưa đến độ tuổi trưởng thành ấy ít nhiều đã mở đường cho chủ trương của nhóm Occupy Central mà thành phần lãnh đạo là những người lớn tuổi như giáo sư đại học Benny Tai, Dr. Chan Kin-man, Mục sư Chu Yiu-ming. Chủ trương "bất tuân dân sự" đã được giáo sư Benny Tai đưa ra năm 2013 với lời tuyên bố "Bất tuân dân sự là vũ khí mạnh nhất của chúng ta".

Bên cạnh 2 nhóm Scholarism và Occupy Central là Hiệp hội học sinh Hong Kong (Hong Kong Federation of Student). Hiệp hội này đã có từ năm 1958 và có gần 100.000 thành viên với mục tiêu đẩy mạnh phong trào sinh viên học sinh và gia tăng sự tham gia xã hội của giới trẻ.

Cuộc biểu tình Chiếm Đóng Trung Tâm và đang biến dần thành cuộc Cách Mạng Dù là sự kết hợp tuyệt vời của 3 tổ chức chính trên. Những người lãnh đạo già dặn của Occupy Central đóng vai trò làm kế hoạch và tổ chức biểu tình; Scholarism giữ chức năng tiên phong và làm trỗi dậy tinh thần tuổi trẻ Hong Kong đúng như Joshua Wong đã định vai trò của nhóm mình 2 năm về trước; Hiệp hội học sinh với một mạng lưới nhân sự rộng rãi đã đóng một vai trò lớn trong việc vận động người tham gia.

Và đằng sau những tổ chức này là sự hỗ trợ tài chánh, vật lực và tinh thần từ một số thành phần giàu có của Hong Kong chống lại guồng máy Bắc Kinh. Nổi bật là nhà tài phiệt trong ngành xuất bản và truyền thông - ông Jimmy Lai.

Kết quả là cuộc Cách Mạng Dù đang diễn ra làm rúng động Bắc Kinh.


http://youtu.be/uS5fmvKoCeg
Video: Tướng Lương chua chát tiết lộ thủ phạm tiếp tay Trung Quốc đánh chiếm Gạc Ma, sát hại 64 chiến sỹ hải quân Việt Nam năm 1988



Trò chuyện với một nhân chứng sống của Cải cách Ruộng đất

image

Nhà văn Trần Mạnh Hảo

Một sự kiện gây bão dư luận trong tháng này khi chính phủ Hà Nội lần đầu tiên mở triển lãm về cuộc cải cách ruộng đất long trời lở đất những năm 40-50 ở miền Bắc và vội vã đóng cửa sau 3 ngày gặp phản ứng mãnh mẽ từ công chúng, nhất là các cư dân mạng.

Cuộc triển lãm tại Viện Bảo tàng Lịch Sử Quốc Gia ở Hà Nội chuyên đề “Cải cách ruộng đất 1946 – 1957” khai mạc hôm 8/9 đã làm khơi dậy làn sóng phẫn nộ vì điều bị cáo buộc là không phản ánh đúng thực chất sự kiện lịch sử đã giết chết ít nhất 15 ngàn người bị đấu tố là địa chủ mà đa phần trong số đó bị vu oan, cùng hàng ngàn nạn nhân khác bị tra tấn, hành hạ và bỏ đói trong tù.

Với sự hướng dẫn, giúp đỡ của cộng sản Trung Cộng và Liên Xô, chiến dịch Cải cách Ruộng đất của chính phủ Việt Nam Dân chủ Cộng hòa dưới sự lãnh đạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh và đảng Lao động Việt Nam tức đảng Cộng sản hiện nay đề mục tiêu xóa bỏ văn hóa phong kiến, tiêu diệt địa chủ và các thành phần bị xem là ‘bóc lột, phản quốc’, để chia lại ruộng đất cho dân cày, lập nền chuyên chính vô sản, nhanh chóng tiến lên chủ nghĩa xã hội.

Chiến dịch đấu tố thảm sát tàn bạo này đã gây ra bầu không khí nồi da xáo thịt kinh hoàng khi đồng bào- đồng loại truy quét, thảm sát, tận diệt lẫn nhau; khi những người cùng huyết thống trong gia đình đấu tố, vu cáo, ám hại nhau giẫm đạp luân thường đạo lý.

Sự khủng khiếp ấy đã được bộc lộ rõ nét qua mấy vần thơ của Tố Hữu:

image

Trong số trên 172 ngàn người bị quy là địa chủ trong Cải cách Ruộng đất, cứ 10 người thì có tới hơn 7 người bị quy oan, để rồi sau đó ông Hồ Chí Minh đã thừa nhận chính sách này là một sai lầm.

Giới trẻ Việt Nam ít người được biết đến cuộc Cải cách Ruộng đất này vì bấy lâu nay nó không được sử sách nhà trường nói đến hay báo chí nhà nước nhắc lại, và cuộc triển lãm lần đầu tiên đầy tranh cãi và kịch tính ở Bảo tàng Lịch Sử Quốc Gia trong tháng này dường như là một vết dao thêm nữa cứa vào vết thương còn rỉ máu sau gần 6 thập niên.

Để các bạn trẻ hiểu thêm về sự kiện gây sóng gió công luận này, Tạp chí Thanh Niên hôm nay có cuộc trao đổi với một trong những nhân chứng sống, nạn nhân, và cũng là người tham gia cuộc Cải cách Ruộng đất 60 năm về trước: nhà văn, nhà báo Trần Mạnh Hảo, nguyên ủy viên Hội đồng Thơ Hội Nhà văn Việt Nam, người đã bị khai trừ khỏi đảng Cộng sản vào năm 1989 vì tác phẩm ‘Ly Thân’ trong đó có nói tới chiến dịch Cải cách Ruộng đất.

image

Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Đại cục của Cải cách ruộng đất là cái xấu xa, đảo lộn đạo lý của dân tộc, là những cuộc đấu tố khủng khiếp xử oán oan người ta, hàng vạn người bị oan. Vết thương đã lành họ lại khoét nó ra. Dư luận trên internet phản ứng. Người ta kể ra sự thật, cho nên họ thấy lợi bất cập hại, họ vội vàng đóng cửa. Đây là một bài học cho sự tuyên truyền dối trá. Bây giờ còn rất nhiều người trong Cải cách Ruộng đất như chúng tôi vẫn còn sống đây, sao lại bịp chúng tôi được?

Trà Mi: Hành động nhắc lại lịch sử có người đánh giá là khoét lại nỗi đau chưa lành, có người cho rằng nên nhìn lại lịch sử để học lại bài học của chính mình. Bấy lâu nay đã có rất nhiều chỉ trích nói rằng nhà cầm quyền Việt Nam muốn né tránh những chuyện sai lầm đã gây ra, nên họ cố quên và muốn nhân dân phải quên đi. Nhưng tới lúc họ nhắc lại thì bị ném đá, bị chỉ trích nặng hơn. Không nhắc thì nói là bưng bít, còn nhắc lại thì bị phản ứng. Nên hiểu thế nào về những gì ẩn sau trong lòng dân chúng Việt Nam? Liệu dư luận Việt Nam có quá khắc khe hay không?

image

Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Cải cách Ruộng đất thật sự là một vết nhơ xấu xa nhất của cộng sản. Cái xấu xa nhất lại đưa ra khoe, triển lãm. Mà triển lãm lại nói phần tốt đẹp chứ không nói phần xấu. Vẫn là một sự bịp bợm, nói dối. Họ cứ quen thói bịp nhân dân mãi. Xưa nhà nước độc quyền các phương tiện truyền thông, chứ giờ internet và Facebook đã là phương tiện truyền thông của mọi người.

Trà Mi: Có ý kíên cho rằng lịch sử không phải để thù hận, cho nên cũng có người ủng hộ sự bạch hóa lịch sử…

Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Bạch hóa lại chối tội, gian dối thì làm sao? Anh bắn giết, hành hạ người oan. Người  qua không tội gì lại vu cáo, bịa chuyện để đưa ra bắn, thích bắn là bắn. Bắn hàng vạn người như vậy, rồi ngồi khóc là xong tội à? Ai gây ra chuyện căm thù nhau, nồi da xáo thịt? Ai gây chuyện đấu tố địa chủ khủng khiếp như vậy? Chỉ bởi học thuyết sai lầm về đấu tranh giai cấp sinh ra. Họ đưa học thuyết tà đạo về áp dụng cho dân tộc Việt Nam, làm đảo lộn đạo lý của dân tộc, con đấu tố cha, vợ đấu tố chồng, cháu đấu tố ông bà. Toàn tố điêu không. Tôi là người tham gia Cải cách Ruộng đất từ đầu chí cuối. Gia đình tôi và bản thân tôi là nạn nhân của Cải cách Ruộng đất nên tôi biết. Sao chúng tôi lại không lên tiếng được? Buộc lòng chúng tôi phải viết mấy bài trên Facebook kể lại chuyện gia đình tôi, rất khủng khiếp, mà tôi chỉ kể có mức độ thôi. Họ không biết sám hối mà cốt tuyên truyền, đem cái xấu xa nhất của chế độ khoe ra mà bảo là tốt thì làm sao mà mọi người nhịn được.

image

Nếu họ triển lãm trung thực, kể ra cái ác của Cải cách Ruộng đất ra để sám hối, để nhận lỗi của mình thì không ai phản ứng cả. Đằng này họ lại làm cái cuộc dối trá như vậy. Không coi người dân ra cái gì cả. Cũng không có một thái độ đàng hoàng, tử tế. Khi thấy triển lãm hố, hai ba ngày sau ngưng không triển lãm nữa lấy lý do thiếu ánh sáng. Thái độ rất hèn hạ. Những người đã bị đấu tố hầu hết là những địa chủ phục vụ kháng chiến. Thế nhưng họ lại bắt đưa ra đấu tố. Như bà Nguyễn Thị Năm là người có công vô cùng lớn với chế độ của ông Hồ Chí Minh, đã nuôi ông Hồ Chí Minh và những người lãnh đạo cộng sản trong nhà và mang hết tài sản ra tặng. Thế nhưng cuối cùng họ lại đem bà ra bắn.

Trà Mi: Là một nhà báo để ý quan sát thời cuộc, theo ông, vì sao nhà nước lại mở triển lãm Cải cách Ruộng đất vào lúc này chứ không phải là sớm hơn hay muộn hơn?

Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Tôi nghĩ rằng cuộc triển lãm này được cấp cao nhất quyết định lâu rồi. Phải là Bộ Chính trị quyết định chứ Bộ Văn hóa không có quyền làm chuyện này. Họ chủ quan nghĩ rằng đã lừa dối được dân mấy chục năm nay rồi thì giờ muốn nói gì thì nói. Đấy là một cái nhầm vì dân bây giờ đã thức tỉnh.

Trà Mi: Đã có nhiều ngòi bút mô tả Cải cách Ruộng đất như một cuộc cách mạng ‘long trời lở đất.’ Cải cách Ruộng đất dưới ngòi bút của nhà văn-nhà báo Trần Mạnh Hảo, một cựu đảng viên cộng sản Việt Nam, như thế nào?

image

Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Trong tiểu thuyết Ly Thân của tôi nay đã bị nhà nước cấm, tôi có mô tả đến cuộc Cải cách Ruộng đất. Bây giờ tôi cũng không muốn nhắc tới vì con cháu những người trong làng đã đấu tố gia đình nhà tôi, những người tố điêu, những người làm những việc rất xấu xa đê tiện đó hiện giờ vẫn còn sống trong làng. Khi tôi nhắc lại thì con cháu những người đó cũng có gọi điện thoại vào nói ‘Xin bác tha cho vì chúng ta là những người Công giáo, lấy sự tha thứ làm trọng.’ Tôi bảo ‘Không, tôi thì tôi quên rồi, nhưng tự nhiên ông nhà nước triển lãm Cải cách Ruộng đất mà rất là dối trá như vậy thì bắt buộc tôi phải lên tiếng để công luận biết những gì triển lãm kia không phải thực chất của Cải cách Ruộng đất. Thực ra, nếu muốn viết về Cải cách Ruộng đất, tôi đã viết một cuốn sách ít nhất phải là 500 trang vì riêng chuyện gia đình tôi cũng khủng khiếp lắm. Có những điều tôi cũng không muốn nói ra nữa.

Trà Mi: Nhân nói chuyện về cuộc triển lãm nhắc lại thời mốc quá khứ đen tối trong lịch sử Việt Nam, có thể cùng nhà văn Trần Mạnh Hảo nhìn lại những gì đã diễn ra? Là một nạn nhân cũng là ngừơi tham gia đấu tố trong Cải cách Ruộng đất, từng kinh qua những chuỗi ngày Cải cách Ruộng đất trong thời thơ ấu, sau 6 thập niên nhìn lại, những ký ức còn đọng lại trong ông là gì?

image

Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Tôi đã chứng kiến lính Pháp đi càn quét trong làng xã, cũng là kinh khiếp lắm, nhưng không bằng Cải cách Ruộng đất. Tôi đã từng đi xem bắn người, những người tốt nhất trong làng xã tôi bị quy là địa chủ và bị đưa ra bắn rất tàn bạo. Tôi cũng từng đấu tố bố mẹ tôi. Tôi cũng từng chứng kiến thảm cảnh gia đình nhà tôi từ đầu chí cuối thì tôi phải nói là Cải cách Ruộng đất không khác gì Polpot bao nhiêu. Những người bị bắn trong làng xã tôi hầu hết là từng là đảng viên cộng sản. Không hiểu tại sao họ lại lôi ra bắn hết. Chắc họ muốn thanh trừng vì họ sợ. Những lớp người làm kháng chiến chống Pháp trong vùng này đã từng là bí thư chi bộ của cộng sản, chủ tịch xã bị lôi ra bắn hết.

Trà Mi: Ông không hiểu vì sao họ làm như vậy, nhưng chính bản thân ông từng có hành động đấu tố tham gia trong cuộc Cải cách Ruộng đất đó, ông có hiểu vì sao mình làm vậy không?

Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Lúc đó tôi mới 10 tuổi thôi. Họ huy động thiếu niên con cái của địa chủ, bắt phải đấu tố bố mẹ thì bố mẹ mới khỏi bị bắn. Bọn chúng tôi đều nghĩ là họ nói thật nên sợ lắm. Tôi bàn với mẹ, mẹ bảo ‘Con không đấu tố thì bố con chết.’ Cuối cùng, chúng tôi phải đứng ra nói theo kịch bản của họ là ‘Bố tôi rất gian ác.’ Họ bảo ‘Chưa được, phải nói nặng thêm.’ Tôi hét lên ‘Bố tôi giết cả làng này.’ Ông đội cải cách rất trẻ tát vào mặt tôi cái bốp, bảo ‘Chửi cha vượt chỉ tiêu trên giao. Trên giao cho mày chửi bố có bằng này thôi, sao mày chửi nhiều vậy?’ Bố mẹ tôi còn bị những người hàng xóm đấu tố. Trước đó, họ là những người Thiên Chúa giáo rất tốt. Đội Cải cách về khuyến khích thế nào thành ra nói dối hết. Tất cả ‘địa chủ’ trong làng xã tôi đều không giàu có gì vì ngoài Bắc ít có người có ruộng thẳng cánh cò bay như trong Nam Bộ. Chỉ vài mẫu ruộng, vài con trâu mà thành ‘địa chủ’ rồi. Họ cứ quy và đấu tố điêu rất gian ác. Trong Cải cách Ruộng đất, không khí khủng khiếp vô cùng.

Trà Mi: Sau lần chính ông đấu tố bố mình, bố ông có lãnh hậu quả thế nào không?

image

Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Bố tôi sau đó bị nhốt mấy tháng được thả vì gia đình tôi được xuống thành phần ‘trung nông lớp D.’ Tôi nhớ bác Luông ở gần làng tôi cũng bị bắn rất tàn bạo. Đến khi họ sửa sai thì họ cho bác ấy xuống thành phần. Người ta đền tội bắn chết ông Luông có 100 cân thóc cho gia đình.  Ngay cả em ruột ông nội tôi là một nhà sư rất nổi tiếng ở huyện cũng bị đấu tố đến mức tự treo cổ chết. Sau này, ông cũng được xuống thành phần. Ông sư trong chùa có gì mà là địa chủ. Họ cốt quy ông là địa chủ để phá chùa của ông thôi. Gần như Cải cách Ruộng đất tiến đến một cuộc diệt chủng. Ví dụ như ông cố sinh ra ông nội tôi, năm đó gần 90 tuổi, râu tóc bạc phơ. Vậy mà họ cũng đem ông ra ruộng đào hố đấu tố ông chỉ vì ông có nhà to nhất làng. Ông cố tôi là một trong những người lập ra cái làng đó. Ông bị đấu tố tới ngất đi. Ông xin xử bắn cho ông được yên mà họ không bắn, đem nhốt ông trong nhà bếp bên cạnh nhà tôi, không cho ăn. Cứ đêm đến ông gọi tôi qua cửa sổ ‘Ông Hảo ơi cho con xin miếng cơm.’ Mẹ tôi thỉnh thoảng lén ném qua cửa sổ cho ông một nắm cơm để ông sống. Nhưng chỉ mấy tháng sau, ông chết.

Trà Mi: Cải cách Ruộng đất nhằm xóa bỏ văn hóa phong kiến; tiêu diệt các thành phần địa chủ, chống chính quyền, hay Việt gian để lấy lại ruộng đất cho bần cố nông. Họ nói mục tiêu đó về cơ bản không sai, nhưng dẫn tới sự đẫm máu và oan sai là do cách thực hiện sai. Ông nghĩ thế nào?

Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Cái đó chỉ là họ biện minh cho hành động độc ác của họ. Mục tiêu của họ là giết trí thức và người giàu. Khẩu hiệu ‘Trí-phú-địa-hào, đào tận gốc trốc tận rễ’, khẩu hiệu căn bản của Cải cách Ruộng đất, vẫn rành rành ra đó. Khẩu hiệu này ra đời từ đảng Cộng sản Đông dương 1930. Trí thức và những người biết làm giàu là thành phần tạo nên xã hội văn minh. Không có trí thức, không có người biết làm ra của cải thì không có xã hội văn minh. Ngay mục tiêu ban đầu của họ đã là rất ác độc, sai trái, chống con người mà cứ bảo trên đúng do dưới thực hiện sai thì rất bậy bạ. Họ chỉ tìm cách mị dân thôi.

Trà Mi: Chủ nghĩa cộng sản tin rằng cách mạng ruộng đất là điều kiện để giải phóng dân tộc…

image

Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Họ có giải phóng gì đâu. Họ chia ít ruộng cho bần cố nông. Hai năm sau, đến 1958 là họ thu lại hết. Họ cướp hết, cho vào hợp tác xã. Nông dân vẫn tiếp tục khổ ai, còn khổ ải hơn xưa nữa, khốn khó vô cùng. Năm 1958 họ lấy hết đất của dân dồn vào tay nhà nước gọi là ‘hợp tác xã’, thì đâu thể gọi là ‘dân cày có ruộng?’ Đấy là cuộc cách mạng dân cày mất ruộng chứ. Lúc ấy chúng tôi có một ông địa chủ to vô cùng có tên là ‘hợp tác xã,’ đày đọa con người không thể tưởng tượng được. Tôi từng đi làm hợp tác xã, tôi biết, đói vô cùng, hoa cả mắt, suốt ngày làm không đủ ăn.

Trà Mi: Với con mắt một nhân chứng, một người từng là nạn nhân của Cải cách Ruộng đất, ông sẽ nói gì về những di hại của nó cho tới 6 thập niên sau?

Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Tôi chỉ muốn nói rằng dân tộc chúng ta đã kinh qua rất nhiều bi thảm do lỗi lầm của những người mang tà thuyết độc ác, chủ nghĩa duy ác, về đất nước chúng ta. Mong rằng họ sẽ từ bỏ chủ nghĩa duy ác này để trở về với dân tộc, với sự thương yêu hòa đồng với nhau. Chủ nghĩa đấu tranh giai cấp này là một chủ nghĩa rất là sai lầm, làm tai hại cho dân tộc, làm nhân dân cùng đường khốn khổ khốn nạn như thế này. Tôi mong những người cộng sản lãnh đạo đất nước hãy mau thức tỉnh sám hối. Hãy nghĩ rằng không chóng thì chày họ sẽ bị lịch sử lên án. Tôi chỉ mong họ hồi tâm quay lại với đất nước. Mọi người chúng ta hãy cùng nhau nói lên sự thật thì sự thật mới có mặt trên đất nước chúng ta.

Trà Mi: Với thế hệ trẻ ngày nay và ngày mai của nước Việt, theo ông, Cải cách Ruộng đất đã để lại cho họ bài học lịch sử như thế nào?

image

Nhà văn Trần Mạnh Hảo: Thế hệ chúng tôi bây giờ gần đất xa trời rồi. Thế hệ bố mẹ chúng tôi bị ám ảnh bởi Cải cách Ruộng đất thì chết hết rồi. Bây giờ họ tưởng đã đến lúc họ muốn sáng tác, muốn bịa theo kiểu của họ thế nào cũng được vì lớp trẻ đâu có biết gì, họ muốn nói gì thì nói mà. May mà những người như chúng tôi còn sống và có những bạn trẻ được cha mẹ kể lại những ký ức đau thương của thời Cải cách Ruộng đất, cho nên người ta đã lên tiếng. Không thể nào bịp nhân dân mãi, không thể nào bịt miệng được nhân dân mãi. Internet là phương tiện vô cùng hữu hiệu để chúng ta nói lên sự thật.


Trà Mi: Xin chân thành cảm ơn nhà văn Trần Mạnh Hảo đã dành cho chúng tôi cuộc trao đổi này.

image

Mấy hôm nay trên các trang báo, các đài truyền hình, các websites, các blog và facebook nổ tung một lượng thông tin rất lớn về cuộc triển lãm Cải Cách Ruộng Đất (1946 – 1955  tại Hà Nội, cơn bão thông tin như xới lên vết đau mà lâu lắm rồi, 60 năm tưởng chìm vào quên lãng, chí ít là cũng tạm ngủ yên vì không mấy ai nhắc đến nữa. Bao nhiêu cảm xúc được phơi bày cho thấy, quả thật là một cuộc “cách mạng long trời lở đất” trong quá khứ còn hằn dấu cho đến hôm nay. Phản ứng mạnh và sâu rộng như thế này không biết đến bao giờ biến cố tang tóc này mới lắng xuống và trôi vào dĩ vãng?

image

Cuộc cải cách ruộng đất những năm ấy ghi một dấu ấn sâu đậm vào cuộc sống gia đình tôi, cách riêng cha tôi, mà cho đến giờ chết ông vẫn còn chưa nguôi ngoai nỗi đau buồn. Không riêng gì nhà tôi, hầu hết các gia đình ở miền Bắc đa phần đều hứng chịu, người cách này kẻ cách khác, kẻ cả những gia đình đã vào Nam trước nhưng vẫn có liên hệ với họ hàng thân thuộc ở lại miền Bắc.

Năm 1945, khi Việt Minh nổi dậy cướp chính quyền, cha tôi, đang còn là một thanh niên, vội vàng bỏ lại người vợ trẻ và hai đứa con ở miền quê nghèo nàn của mình, trốn lên thành thị để tránh bị ruồng bắt. Cha tôi chẳng làm gì để phải mắc “nợ máu” với nhân dân, nhưng ông bị tìm bắt chỉ vì đã là chánh hội Nam Thanh (hội Thanh Niên Công Giáo trong Giáo Xứ thời bấy giờ), bị xem là lực lượng đối kháng với họ. Mẹ tôi kể “Bố vừa thoát ra khỏi nhà ban chiều, lúc sập tối, thì nửa đêm họ ập vào nhà lục soát tra khảo mẹ”.

Sau cái đêm kinh hoàng ấy, mẹ tôi đã tìm cách đưa đứa con trai đầu lòng trốn lên thành Nam theo bố, ông Nội tôi thì giữ bằng được đứa con trai thứ hai ở lại quê để “hương khói tổ tiên”. Mẹ tôi sẽ tìm cách trở về làng “đánh tháo” đứa con này của mình, cha tôi sẽ đạo diễn “chiến dịch” ly kỳ ấy, vì không chịu được cảnh “cứ xới cơm lên là mẹ lại khóc vì mất con”.

Cuộc “bắt cóc” đứa con trai được thực hiện đúng ngày lễ Đức Mẹ lên Trời, bổn mạng của Giáo Họ, mọi người vui vẻ tham gia cuộc rước kiệu, ông Nội tôi mải mê đọc kinh đi theo kiệu, anh tôi thoát ra sau mật lệnh của thím út, hai mẹ con gặp nhau ở bãi tha ma rồi cắm đầu chạy. Cuộc đào thoát diễn ra ban đêm, hai mẹ con băng qua các cánh đồng chứ không dám chạy trên mặt lộ sợ bị bắt lại. Khi đến được nơi an toàn là bến đò, hai mẹ con xuống núp ở một canô chở chiếu đi buôn. Lúc này mẹ tôi mới phát hiện ra túi bánh kẹo cha tôi mua, dặn trao cho thím út mang về làm quà cho mọi người, vẫn còn đeo nguyên bên người… Sau này, năm 1975, các anh tôi phải đi tù cải tạo xa, nhiều tháng ngày không tin tức, một lần nữa mẹ tôi lại nhiều phen băng rừng tìm con, bà lồng lộn lên như con thú bị mất con, quyết tâm giành lại cho bằng được.

Di cư vào miền Nam rồi, ngày được tin ông Nội tôi mất, cả nhà bao trùm một bầu khí thê lương. Bố tôi ngồi rầu rĩ không nói gì, mấy ngày trôi qua trong im lặng đáng sợ, chỉ có tiếng thở dài của bố và của mẹ, thỉnh thoảng các chú tôi đến nhà, mấy anh em lại ngồi vò đầu thở dài với nhau. Mấy ngày sau bố tôi tổ chức phát tang rồi đi dâng lễ ở Nhà Thờ, tối tối đọc kinh trong nỗi buồn hiu hắt. Sau này nhờ Ủy Hội Quốc Tế, các danh thiếp liên lạc Bắc – Nam cho chúng tôi biết rõ hơn về cái chết của ông. Sau 30 tháng 4, chính cô tôi vào Nam kể lại nhiều chi tiết đau xót hơn nữa.

Ông tôi, một nông dân nghèo, sở hữu 2 công ruộng, bị xếp loại địa chủ lôi ra đầu tố. Cả cuộc đời chân lấm tay bùn, cày cấy trên chính mảnh ruộng của mình còn không đủ ăn lấy ruộng đâu ra mà cho tá điền làm thuê? Tính tình ông nhân hậu, cho người hàng xóm mượn vài yến thóc, thế cũng đủ là nguyên nhân để bị kết tội địa chủ. Người ta vin vào việc ông có thóc cho vay, chính người hàng xóm từng được vay thóc đã quay ngược lại vu cáo ông tôi, rồi mấy người trong xóm theo phong trào, nhảy dựng lên mà kể tội, bảo “lắm của nhiều bạc nên mới phè phỡn sáng chiều chỉ mỗi một việc đến nhà thờ đọc kinh”!?!

image

Tòa Án Nhân Dân quyết định xử tử hình ông tôi. Đêm trước ngày thi hành án, cô tôi nắm một nắm cơm bò vào sân đình nơi nhốt ông tôi để ông ăn đỡ đói, khi bò vào đến nơi trói ông tôi, sờ vào người thì ông tôi đã mất rồi, người cứng đờ không còn biết gì nữa, cô tôi sợ quá không dám phản ứng gì, lẳng lặng bò ra. Hôm sau họ đem xác ông ra vùi ngoài bãi tha ma, đến con ruột cũng không dám thắp nén hương cho bố, mãi sau này mới đem cải táng về chung trong lăng mộ của gia tộc.

Cũng sau năm 75, người hàng xóm từng cầm đầu đám đông đứng lên đấu tố ông tôi tìm vào Nam, ông ta tìm đến thăm gia đình tôi và ngỏ lời xin lỗi, cha tôi lẳng lặng không một lời trách cứ. Sau bữa cơm mời khách, cha tôi bảo mẹ tôi cho họ ít tiền xe.

Khách về rồi, cha mẹ tôi bùng nổ xung đột, khi có khách bà nhịn không nói, khách đi rồi, bà bảo sao lại có thể dọn cơm đãi đằng kẻ đã vô ơn bất nghĩa, đã góp phần làm hại cha của mình cơ chứ. Cha tôi vẫn không một lời, gương mặt ông hằn lên nỗi đau khổ. Sau này khi ông đau nặng, những ngày tôi kề cận bên ông, nghe ông tâm sự, tôi mới hiểu ông bị dằn vặt về tội bất hiếu, đã vắng mặt trong những ngày khốn khổ của cha mình.

Không ai có thể đo được sự tàn phá của một chính sách tàn ác và sai lầm, nỗi đau len lỏi vào tận từng tâm hồn con người nạn nhân, di chứng đến nhiều thế hệ. Cái cách thi hành chính sách “cải cách ruộng đất” làm sụp đổ cả một hệ thống đạo đức xã hội, phá tan tình làng nghĩa xóm, gia đình anh em họ hàng ruột thịt, nó cắt nghĩa tại sao tội ác về sau này sẽ hoành hành hung tợn, con người sẽ chém giết nhau không gớm tay.

Người tin vào Chúa đứng trước thách đố vô cùng to lớn, nếu thật sự vững tin vào Chúa, phải chứng minh được rằng Tin Mừng có sức hàn gắn, chữa lành và thay đổi mọi sự. Mỗi người tùy theo lương tâm mách bảo mà dấn thân cho sự sống của dân tộc mình, dấn thân để không chỉ mang lại sự sống, nhưng còn là Sự Sống dồi dào bất diệt (x. Ga 10, 10).