Saturday, October 11, 2014

http://radiotoandancuunuocdotorg.wordpress.com

TÂM THƯ CỦA
RADIO TOÀN DÂN CỨU NƯỚC

Kính thưa Qúy Vị Thính Gỉa
Đồng Bào Việt Nam Trong và Ngoài Nước
 Trong những tuần lễ qua làn sóng biểu tình ôn hòa nhưng quyết liệt của Học Sinh, Sinh Viên Hồng Kông đã làm cả thế giới nghiêng mình.
Làm mờ đi những tin tức Thời sự từ vùng Trung Đông, các cuộc oanh kích của Liên quân cũng không ngăn cản được đà tấn chiếm vùng Kobané của quân thánh chiến Tổ Chức Nhà nước Hồi giáo EI.
Trong khi đó, người Kurdistan tại Thổ Nhĩ Kỳ trở nên giận dữ vì bị chính phủ ngăn cấm Họ trở về Syria để hổ trợ đồng hương đang bị vây hãm.
Đến bao giờ Cộng Đồng Quốc gia Hải Ngoại cùng nỗi phẫn nộ và quyết tâm trở về để tiếp sức đồng bào quốc nội đang bị vây hãm ?.
 Hồng Kông, sự trổi dậy của những con người không quyền lực, những học sinh, sinh viên cho chúng ta nhận thức sâu xa.
Đừng bao giờ nghĩ rằng, Việt Nam Ta nhỏ bé, không thể đối đầu với Trung Cộng.
Hãy nhìn Sinh Viên Hồng Kông tay không tấc sắt và cuộc đấu tranh của Nhân dân Hồng Kông còn cam khó hơn nhiều so với Việt Nam.
Bởi những người sinh viên bé nhỏ Hồng Kông phải đương đầu chống lại một chế độ giàu mạnh về kinh tế, hùng cường về quân sự, độc tài và tàn ác nhất nhân loại.
Nên nhớ rằng Cộng sản Tàu có thể điều quân đội từ lục địa đến trấn áp biểu tình ở Hồng Kông dễ như trở bàn tay vì thực tế Họ là một quốc gia.
Nhưng Tập Cẩm Bình chắc chắn không dám làm điều đó vì thừa hiểu rằng nếu có
'An Thiên Môn' thứ hai ở Hồng Kông, nước Tàu sẽ bị giòng thác của Đập Tam Vực cuốn trôi và bị nhận chìm xuống đáy tần biển cả.
Xua quân vào Việt Nam để giải vây cho đàn em, để can thiệp vào nội bộ Việt Nam, trước con mắt của Quốc tế trong thời điểm này hẳn Tập Cẩm Bình không ngu dại để làm việc đó.
Vì vậy đã đến lúc nhân dân Việt Nam đồng loạt đứng lên đòi Tự Do Dân Chủ và Nhân Quyền lật đổ chế độ cầm quyền độc tài đảng trị đi ngược lại nguyện vọng của người dân là điều hợp lý, hợp tình, hợp pháp và thời điểm ' Thiên Thời Điạ lợi Nhân Hòa'.
Xin đừng bao giờ đánh mất lòng tự tin và cho phép bất cứ AI nói rằng Việt Nam nhược tiểu ngàn năm thế yếu hơn Tàu, không có thể đối đầu trước sự bành trướng xâm lăng của Tàu cộng.
Đó là ngụy biện, là biện minh cho tinh thần nô lệ « hèn với giặc ác với dân » của tập đoàn đảng CS Việt gian.
Chúng ta biết rằng sức mạnh của lòng dân, tinh thần Yêu Nước còn mạnh hơn gấp vạn lần phương tiện súng đạn.
Xin đừng bao giờ từ bỏ ước mơ.
Hôm nay Hồng Kông ngày mai sẽ đến Việt Nam!
Giấc mơ Việt Nam Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền thoát ra ách nô lệ Cộng sản Tàu là khát vọng thiêng liêng là niềm tin và hy vọng.
Hãy vun bồi Niềm Tin năm 2015 sẽ là năm của Việt Nam.
Tinh Thần Phù Đổng của Tuổi Trẻ Việt Nam Tinh Thần Trưng Vương của người Mẹ Việt Nam vẫn luôn truyền sáng và đang cuồng cuộng chảy trong huyết mạch của Dân Tộc Việt.
Hãy nhìn vào những tấm gương điển hình như:

​​
Trần Thị Ngọc Anh và những người phụ nữ dân oan mấy mươi năm trải thân ngoài mưa gió, đói rách triền miên và luôn đối diện với xích xiềng, tù đày tra tấn, tiếng thét của Phong Trào Liên Đới Dân Oan, trong những cuộc xuống đường 5, 3 người Phụ Nữ với những chiếc áo rách vá víu che thân và vài biểu ngữ thô sơ vẫn chiến đấu vẫn lên đường, phỉ nhổ và lên án cả guồng máy cầm quyền, chế độ tham quan bán nước.
Nhà tù CS hiện nay còn đang giam giữ biết bao Anh Hùng Kiệt Nữ.
Nhưng người dân oan vẫn không hề sợ hãi, vẫn gào thét trong cạn kiệt cô đơn bị cực hình thể xác từ phía địch, bị lãng quên và chỉ trích từ phía anh em, nhưng Dân Oan Việt Nam vẫn bền gan chiến đấu vẫn lao mình trước nòng súng bạo tàn hứng chịu mọi nghiệt Oan. Vậy xin hỏi dân ta kém lòng dũng cảm hơn AI ?


Một Phạm Thanh Nghiêm thân gầy như cây sậy
Bao năm lao tù vẫn sừng sững trước phong ba
Mỗi lần nghe em nói tim tôi lệ tuôn sa
Em ! cây sậy làm hồn đau nhức nhói


Một Đỗ Thị Minh Hạnh từ lao tù bước tới
Dõng dạc kêu đứng dậy hỡi Công Nhân
Phận nữ nhi nào xá chi thân
Quyết tâm dành quyền sống cho Công Nhân

Nước Việt Ta Anh Hùng còn đấy
Nguyễn Trung Tôn, Bắc Truyển, Vũ Bình
Đâu kém người chí cả hy sinh
Phương Quyên, Nguyên Kha dõng dạc sắt đinh


Họ chiến đấu trong cô đơn thầm lặng
Đâu có Jimmi Lai- Tỷ phú truyền thông
Như sinh viên đứng dậy ở Hong Kong
Phải từ chối vì thức ăn không chổ để

Nhìn Tỷ Phú ngồi trong lều bạt
Cùng sinh viên gió tạt mưa phong
Hùng vĩ thay Chí sĩ Hồng Kông
Nhìn lại Ta nước mắt tuôn giòng

Việt Nam ơi! nghe chăng tiếng gọi!
Hỡi! sinh viên nước Việt ước mơ gì ?
Em Tráng nói Nước Tự Do Dân Chủ
Em đổi bằng mọi gía máu hy sinh

Đồng bào ơi! có nghe chăng tiếng gọi
Tiếng gọi Việt Nam vang dội đất trời
Tiếng thét Hồng Kông sôi sục lòng người
Tiếng thét Việt Nam nung máu nóng sôi

Ta phải sống niềm tự hào Dân Tộc
Bằng tâm can vì Tổ Quốc sống còn
Dạ sắt son mài đá núi phải mòn
Nghe Hồn nước trào dâng khôn xiết

Đừng quay mặt trước tiếng kêu thống thiết
Đừng chờ ai đến cứu giúp dân mình
Phải tự ta chấp nhận mọi hy sinh
Như lời nói của Tiền Nhân thuở trước
« Lưỡi dao ta đang sắc,
 Ngọn giáo giặc phải lùi »
Tôi Trần Việt Lê Chân thống tâm kêu gọi
Vận nước đến rồi đứng dậy đồng bào ơi !
Bởi tang thương đang vây phủ đất trời
Năm 20 hình chữ S không còn nữa

Gởi vào đây tâm tình con én nhỏ
Hỡi ! đồng bào Tổ quốc qúa tang thương
Hãy cùng nhau vạch một con đường
Hãy tiến bước lao mình ra phía trước

Cùng anh em đạp trùng dương xông lướt
Đừng đắn đo thành bại luận Anh Hùng
Hãy nhìn kia Tây Tạng với Tân Cương
Đó chính là sừng sững một tấm gương

Biên Thùy Nước Việt
Trần Việt Lê Chân


10/10 /2014
SAU PHẦN TIN TỨC THỜI SỰ 
VI
ỆT NAM  Quốc tế
Thông Báo Khẩn
Của
HỘI NGƯỜI VIỆT TỴ NẠN TẠI FRANKFURT

HỘI LUẬN & PHỎNG VẤN
TINH THẦN TUỔI TRẺ VIỆT NAM TRƯỚC LÀN SÓNG HỒNG KÔNG




TRÂN TRỌNG KÍNH MỜI QÚY V THÍNH GỈA
  THEO DÕI
RADIO TOÀN DÂN CỨU NƯỚC
PHÁT THANH HÀNG NGÀY
 VÀO LÚC 12 GIỜ AM GIỜ VIỆT NAM
 VÀ SẼ PHÁT LẠI VÀO LÚC 10 GIỜ PM GIỜ VIỆT NAM
TRÊN HỆ THỐNG RADIONOMY INTERNET TOÀN CẦU
CHƯƠNG TRÌNH HỘI LUẬN LIVE ĐƯỢC THỰC HIỆN
MỖI THỨ BA HÀNG TUẦN 
CHƯƠNG TRÌNH TIẾNG NÓI CỦA NGƯỜI DÂN OAN
THỨ NĂM HÀNG TUẦN
CHƯƠNG TRÌNH LỊCH SỬ VIỆT NAM
VÀO THỨ SÁU HÀNG TUẦN
SẼ ĐƯỢC PHÁT LẠI HÀNG NGÀY VÀO GIỜ NÓI TRÊN
XIN TRÂN TRỌNG KÍNH CHÀO QÚY VỊ THÍNH GỈA
MỌI ĐÓNG GÓP Ý KIẾN XIN GỞI VỀ 
Kính mời vào lign dưới đây nghe Đài
http://www.radionomy.com
Để dễ dàng cho Qúy Thính Gỉa truy cập vào Đài
Xin vào Web 

http://radiotoandancuunuocdotorg.wordpress.com
Kéo thẳng xuống bên trái thấy Hình
RADIO
 Youtube Dân Oan Trần Ngọc Anh Bị CA VC Đánh Dã Man

Friday, October 10, 2014

Malala Yousafzai lãnh giải Nobel Hòa Bình 2014

Dân Làm Báo - Malala Yousafzai đã được trao giải Nobel Hòa Bình vào hôm qua, thứ 6 ngày 10 tháng 10, 2014 cùng với ông Kailash Satyarthi cho những nỗ lực tranh đấu chống lại sự áp bức đối với trẻ em và quyền của giới trẻ, trong đó có quyền được giáo dục.
Malala Yousafzai, người Pakistan, năm nay 17 tuổi là người trẻ nhất trong lịch sử được vinh dự nhận giải Nobel Hòa Bình trong danh sách những người nhận giải nổi tiếng như Martin Luther King Jr., Nelson Mandela and Mẹ Teresa.
Hai năm trước đây Malala Yousafzai bị quân khủng bố cực đoan Taliban bắn vào đầu và cổ bởi vì những tranh đấu của cô đòi quyền được giáo dục cho các em gái nhỏ ở Pakistan. Sau khi hồi phục từ cuộc giải phẫu, Malala đã mở rộng phạm vi chiến dịch vận động ra thế giới bên ngoài và trở thành tiếng nói đi đầu cho quyền được giáo dục của các trẻ em phái nữ.
Từ khi mới 11 tuổi Malala Yousafzai đã bắt đầu có những buổi trả lời phỏng vấn và chuyển tải những thông điệp của cô về sự quan trọng của giáo dục đối với các bé gái. Lúc bấy giờ Taliban đã chiếm đóng thành phố của cô và đe dọa sẽ phá hủy toàn bộ những trường lớp dành cho nữ sinh và ngăn cấm các bé gái đến trường.
Malala Yousafzai được 
Timesbình chọn trong số 10 
nhân vậtcó ảnh hưởng lớn nhất
trên thế giới vào năm 2013
"Mặc dù tuổi còn rất trẻ, Malala Yousafzai đã tranh đấu trong nhiều năm cho quyền được đến trường của trẻ em gái. Cô là tấm gương chứng minh rằng trẻ em và thế hệ trẻ cũng có thể đóng góp để cải thiện hoàn cảnh của chính mình. Và Malala đã làm điều đó trong những điều kiện vô cùng nguy hiểm. Qua cuộc tranh đấu hào hùng của cô, cô đã trở thành phát ngôn viên hàng đầu cho quyền của trẻ em gái được học hành." Ủy ban Nobel đã tuyên bố.
Malala Yousafzai hiện đang theo học tại Birmingham, Anh Quốc và cô nhận được tin thắng giải Nobel Hòa Bình vào sáng thứ sáu khi đang ở trong lớp hóa học. Phát biểu cảm tưởng về giải thưởng, Malala nói rằng cô không tin là cô xứng đáng với giải Nobel Hòa Bình. Tuy nhiên, cô xem đây là một khích lệ lớn lao để cô tiếp tục và biết rằng cô không cô đơn trên con đường tranh đấu của cô.
"Đây chỉ là bước khởi đầu, trẻ em trên toàn thế giới cần đứng dậy cho những quyền của mình mà không phải chờ đợi ai khác," cô nói. 
Kailash Satyarthi
Sau khi nhận giải, Malala Yousafzai đã gọi phôn cho ông Kailash Satyarthi - người đồng nhận giải Nobel Hòa Bình 2014 với cô. Hai người đã đồng ý sẽ làm việc với nhau để tranh đấu cho mỗi trẻ em phải có quyền đến trường.
Việc trao giải thưởng cho 2 công dân Pakistan - Hồi Giáo và India - Ấn Độ Giáo, theo Malala Yousafzai cũng đã gửi một thông điệp tình yêu giữa 2 quốc gia và 2 tôn giáo này. Nó cho thấy vượt qua những khác biệt về ngôn ngữ, tôn giáo, tất cả chúng ta đều có thể cùng nhau tranh đấu cho quyền của phụ nữ, trẻ em và tất cả con người.
Tuyên bố của Ủy ban Nobel - 
Malala Yousafzai và Kailash Satyarthi thắng giải Nobel Hòa Bình
"Tôi đã tự nói với chính mình, hãy can đảm, đừng sợ bất kỳ ai. 
Tôi chỉ cố gắng để được học hành. Tôi không phạm tội." 

"Một em bé, một cô giáo, một cuốn sách 
và một cây viết chì có thể thay đổi thế giới."

"Tôi không nói cho chính tôi, nhưng mà cho những người không có tiếng nói."

"Đã có lúc những người hoạt động phụ nữ yêu cầu
đàn ông đứng lên tranh đấu cho quyền của họ.
Nhưng giờ đây, phụ nữ chúng tôi sẽ tự làm điều ấy cho chúng tôi."

"Taliban đã bắn vào phía trái trán của tôi và bắn những người bạn của tôi.
Họ nghĩ rằng những viên đạn sẽ làm chúng tôi im lặng, nhưng họ đã thất bại."
Phát biểu của Malala Yousafzai tại Liên Hiệp Quốc vào 12/07/2013
Nguồn: CNNUSAToday

Wednesday, October 8, 2014

DÂN OAN NGẬP TRỜI HÀ NỘI!!!

Tin NÓNG: DÂN OAN BIỂU TÌNH ĐỎ RỰC TRỜI HÀ NỘI DỊP 10.10

Sáng nay, không hẹn mà nên, dân oan khắp ba miền Bắc - Trung - Nam đồng lòng đồng loạt kéo vào trung tâm Hà Nội biểu tình đòi ruộng đất, đòi lại tài sản đã bị chính quyền địa phương các cấp cướp đoạt.

Tại trụ sở Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, 46 Tràng Thi, Hà Nội hàng trăm bà con dân oan Văn Giang (Hưng Yên), Hải Phòng, Tây Ninh đem theo biểu ngữ, khẩu hiệu rợp cả một góc trời:



Tại Hồ Hoàn Kiếm, nơi tràn ngập biểu ngữ, khẩu hiệu, cờ đỏ sao vàng chào mừng ngày "giải phóng" thủ đô 10.10 năm nay, bà con dân oan Dương Nội áo đỏ quen thuộc lại tô điểm cho không gian càng thêm rực rỡ. 











Cuối giờ sáng, tất cả đã tụ tập về trụ sở Mặt trận Tổ quốc Việt Nam, dẫu biết rằng Ông Nguyễn Thiện Nhân xưa nay nói nhiều hơn làm:








Buổi trưa, dân oan nghỉ ngơi la liệt ở Bờ Hồ sau đó tiếp tục diễu hành quanh hồ và hiện tại 15h00 đang biểu tình trước cửa trụ sở báo Nhân Dân - cơ quan ngôn luận của đảng Cộng sản VN:








DÂN OAN RẬP TRỜI HÀ NỘI

Sunday, October 5, 2014

NHỮNG ĐIỀU TRÔNG THẤY MÀ ĐAU ĐỚN LÒNG...

Những điều trông thấy mà đau đớn lòng
Đăng ngày: 28.01.2013 , Mục: Tin Việt Nam

VRNs (28.01.2013) – Hà Nội –

Xin được mượn câu thơ của đại thi hào Nguyễn Du để viết những dòng tâm tư này:

Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng.

Dòng tin nhắn ngắn ngủi trên facebook về những người dân oan khốn khổ đến từ khắp vùng miền trên mảnh đất hình chữ S đã lay động rất nhiều người có tâm trong xã hội. Họ là những người dân oan trong cái xã hội gọi là “thiên đường”, điểm kỳ lạ là “thiên đường” mà oan sai tập trung ở khắp nơi. Bản thân tôi không hề biết rằng trước tôi đã có rất nhiều người không tên đã đội mưa phùn, gió rét của tiết trời đông miền Bắc để đến chia sẻ với bà con từ tấm áo đến những đồ thực phẩm rất bình thường. Tôi thấy ấm lòng hơn bởi xã hội này con người ta vẫn chưa hoàn toàn vô cảm với những người cần được chia sẻ thực sự.

Cái lạnh của miền Bắc phải nói “cắt da, cắt thịt” lại thêm cơn mưa phùn khiến người dân Bắc ai cũng chỉ muốn ngồi trong phòng kín, dân văn phòng hay người có điều kiện thì dùng điều hòa để làm ấm mình. Nhưng ngoài kia, ngay trên trụ sở tiếp dân của quận Hà Đông hàng chục người đội mưa gió, bất chấp cái lạnh cắt da cắt thịt kia để đòi thỏa đáng cho mình. Họ là người dân có nhà cửa, có ruộng vườn và đang sống một cuộc sống bình thường của một người nông dân lam lũ, hai sương một nắng. Nhưng họ đã bị mất tất cả những thứ đó vì những cái quyết định, cái chữ ký nghiệt ngã của địa phương đó với mục đích tư lợi cá nhân của chính quyền đó. Để rồi họ phải đặt chân ra mảnh đất thủ đô, nơi mà họ nghĩ rằng họ sẽ được trả lời và được bênh vực thì giờ đây họ lại phải chịu cảnh ăn chờ nằm trực, phải chịu cảnh giá rét nơi trụ sở tiếp dân kín cổng cao tường.

Đọc vội dòng tin trên internet tôi thầm nghĩ mình sẽ phải đến đó, sẽ phải làm điều gì đó cho bà con nơi đây. Sau khi xong công việc trở về Hà Nội vội vã đến đó thì trời đã tối, nhìn thấy cảnh cái lán ở lụp xụp bên trong cả chục ông bà già lớn tuổi co ro vì lạnh, có lẽ vì đói nữa. Nghẹn ngào tôi cố gắng trao tận tay những con người khốn khổ đó một chút tấm lòng để sẻ chia với họ. Tôi thấy đau lòng, thấy xót xa trước những gì tận mắt tôi nhìn thấy. Từng người, từng người một nắm lấy bàn tay tôi nói lời cảm ơn trong nghẹn ngào. Tôi chỉ nghe được chữ “CẢM ƠN” vì trong số đó có những ông bà, cô chú nói bằng tiếng địa phương và những điều tôi nhắn gửi đều có người dịch lại. Bàn tay gân guốc và lạnh ngắt của ông già, tôi nghĩ là khoảng 70-80 tuổi, qua một cô cùng ở trong lán tôi biết ông tên Điểu Vương đến từ Đăk Nông. Bàn tay ông nắm chặt lấy bàn tay tôi và nói cảm ơn tôi thấy ấm áp vô cùng. Rồi tôi nắm tay từng người, từng người một để chia sẻ với những điều mà họ phải chịu trước những việc làm sai trái của chính quyền.

Một cô rành tiếng Kinh nhất nói với tôi: “Sáng nay cũng có mấy anh chị đến cho quần áo, rồi thức ăn nữa, cô cảm động lắm. Mọi người ở đây không có ai muốn rời bỏ gia đình để đi ra đây sống cái cảnh này đâu nhưng bọn cô khổ lắm con ơi. Họ cướp hết đất canh tác, cướp hết ruộng vườn khiến gia đình cô không còn đất để mà trồng trọt nữa.” Tôi chẳng biết nói gì nữa vì những gì tôi đang thấy khiến tôi phải suy nghĩ rất nhiều đến xã hội hiện tại. Ngoài kia, ngoài cái thế giới riêng mà tôi đang sống cho mình còn có bao nhiêu bất công, bao nhiêu đàn áp và bao nhiêu dân oan như những người hôm nay tôi đến chia sẻ. Nắm tay thật chặt bà con để bà con biết mình được hiểu, được chia sẻ, được cảm thông và rằng còn có nhiều người chia sẻ với họ. Chui ra khỏi lán tôi ngước nhìn bầu trời đen kịt, vài hạt mưa phùn làm tôi ớn lạnh, xoay người lại nhìn cái gọi là trụ sở tiếp dân ánh điện sáng rực so với cảnh cái lán lụp xụp của bà con tôi thấy rõ được sự bất công và những nỗi oan mà bà con ở đây phải chịu. Họ là những người đến từ rất xa như Trà Vinh, An Giang, Đắk Nông… lặn lội ra tận ngoài này để đòi lại những mảnh đất đã gắn bó với họ, với gia đình họ và đó là nơi nuôi sống họ. Những cảnh đời tôi nhìn thấy hôm nay đã cho tôi thấy một mảng màu u tối, xám xịt cái nơi mà họ gọi là “thiên đường”.

Phát biểu trên VTV, chủ tịch nước Trương Tấn Sang nói với đồng bào dân tộc thiểu số: “Điều quan trọng là bà con không được để nỗi chán nản, thất vọng chiến thắng quyết tâm vượt khổ, vượt khó của mình!”. Đây là hình ảnh bà con Đăk Nông quyết tâm bám trụ trước phòng tiếp dân TP Hà Nội. Trước đó, bà con đã bị công an nửa đêm đuổi khỏi phòng trọ, còn chủ nhà trọ thì bị doạ phạt 120 triệu đồng!

Ảnh chụp một nhóm bạn trẻ trên đường đi học về hỏi thăm bà con


Giấc mơ Hong Kong

Kính Hòa, phóng viên RFA

2014-10-02

 

017_199529.jpg

Joshua Wong Chi-Fung, người sáng lập nhóm Scholarism, nói chuyện với người biểu tình tại Hồng Kông vào ngày 02 tháng 10 năm 2014

AFP photo

 

Cảm xúc

 

Cuộc cách mạng đòi dân chủ ở Hồng Kong đi nhanh hơn dự kiến của rất nhiều người và nó thực sự truyền cảm hứng cho những người đang theo đuổi cái khát vọng dân chủ ở người Việt Nam như tôi. Nó là một phòng trào tôi nghĩ rằng khiến rất nhiều người trẻ không chỉ là những người theo đuổi phong trào dân chủ suy nghĩ mà tôi đặc biệt tin rằng các bạn trẻ ở Việt Nam sẽ nhìn vào để nghĩ về mình và nhìn về tương lai đất nước Việt Nam.

 

Đó là phát biểu của chị Nguyễn Ngọc Như Quỳnh, cũng là blogger Mẹ Nấm về những gì đang diễn ra tại Hong Kong. Tin tức và xúc cảm về cuộc biểu tình của sinh viên Hong Kong tràn ngập các trang blog tiếng Việt trong những ngày đầu thu này. Blogger Song Chi viết rằng:

 

Vốn có một niềm ác cảm chung với chế độ độc tài toàn trị ngạo mạn của Trung Quốc, những người VN yêu thích tự do, dân chủ lập tức bày tỏ sự khâm phục, ngưỡng mộ đối với tinh thần dũng cảm, cách tổ chức biểu tình đầy khoa học, sự đoàn kết của sinh viên, học sinh và người dân Hong Kong.

Blogger Trương Nhân Tuấn lại suy nghĩ về khái niệm Tổ quốc vốn hay bị các đảng cộng sản Trung quốc và Việt nam đánh đồng cùng với những mô hình chính trị của họ, ví dụ như là Tổ quốc xã hội chủ nghĩa ở Việt nam, hay chương trình học đường yêu nước mà Bắc Kinh áp đặt lên người dân Hong Kong cách đây hai năm. Nhưng những gì đang diễn ra ở Hong Kong cho thấy rằng sự đánh đồng khái niệm đó không còn thành công dễ dàng nữa. Ông giải thích tại sao những người biểu tình ở Hong Kong hiện nay dường như đang từ bỏ “tổ quốc” Trung hoa của họ:

 

Lý do họ muốn từ bỏ tổ quốc Trung Hoa vì « tổ quốc » này (ngự ở Bắc Kinh) trước hết là một « tổ quốc » độc tài và hung bạo. Tổ quốc này đã không che chở, bảo vệ họ, cũng không đem lại sự thịnh vượng như ngày xưa. Tệ hơn, tổ quốc này muốn tước bỏ những gì mà nhà nước « thực dân » ngày trước đã đem lại cho họ (cũng như tổ tiên của họ), như sự tự do, sinh hoạt dân chủ, các quyền làm người được tôn trọng…

 

Blogger Huỳnh Ngọc Chênh thì nhân đó đưa ra lời khuyên cho những người cộng sản Trung Hoa đang nắm quyền ở Bắc Kinh rằng những người Hong Kong đang vinh danh cho dân tộc Trung Hoa trên khắp thế giới vì những hành động cổ súy những giá trị dân chủ của họ:

 

Người Đông Nam Á chúng tôi đã tôn trọng và học hỏi gì đó từ người Hoa thì cũng là người Hoa Đài Loan, Singapore và Hồng Kong chứ không phải từ người Hoa lục địa. Và ngày nay khi người Hoa Hồng Kong phô bày nền tảng giáo dục của họ ra trên đường phố, chúng tôi càng yêu quý và mến phục họ hơn. Những con người văn minh lịch sự đó đang ảnh hưởng mạnh mẽ lên chúng tôi từng giờ từng phút chứ không phải những hạm đội lúc nhúc của ông đang mưu đồ xua xuống biển Đông. Ông (Tập Cận Bình) nên hiểu điều đó.

 

Thực tế buồn lòng

 

Nhưng bên cạnh các cảm xúc khởi hứng từ những chiếc dù cách mạng đang giương lên hay những chiếc nơ vàng xinh xắn trên ngưc áo các sinh viên Hong Kong, blogger Việt Nam cũng biết rằng chuyện Hong kong đối với Viet nam hãy còn là một giấc mơ. Blogger Song Chi viết tiếp:

 

Phong trào biểu tình bất tuân dân sự ở Hong Kong rõ ràng đã tạo cảm hứng và cả niềm hy vọng cho những người Việt Nam còn nặng lòng với vận mệnh của đất nước. Trong sự ngưỡng mộ, có cả nỗi ngậm ngùi cảm thán cho tinh thần của người VN và một câu hỏi nhức nhối trong tâm trí, trên môi và trên đầu ngọn bút của mỗi cá nhân, mỗi nhà báo, mỗi blogger VN: “Bao giờ cho đến VN? Bao giờ thì người VN mới thức tỉnh, đứng lên vì vận mệnh của đất nước, dân tộc, vì tương lai của chính mình, con cháu mình?”

Khi nói với những người nô lệ về sự tự do sẽ nhận được những nụ cười mỉa mai!

Một nhà hoạt động xã hội dân sự

Và sự so sánh Hong Kong Việt nam lại càng làm nhiều nhà hoạt động dân chủ buồn lòng hơn khi thấy rõ rằng những gì mà người dân Hong Kong, dù sống trong cái gọi là một quốc gia hai chế độ với những áp chế từ Bắc Kinh, thực ra chưa là gì cả so với những gì mà người Việt đang chịu đựng. Blogger Viết từ Sài gòn viết rằng:

 

Thật là buồn khi phải nói rằng chưa, chưa bao giờ có số người đông như vậy, mặc dù Việt Nam sống trong độc tài, chuyên chế và nhân dân đã chịu đựng cái ách này nặng gấp ngàn lần nhân dân Hồng Kông nhưng chưa bao giờ người Việt dám đứng lên mạnh mẽ, đồng loạt như người Hồng Kông.

Nhưng bên cạnh đó Viết từ Sài gòn cũng hiểu rằng hai xã hội là khác nhau do lịch sử hà khắc về chính trị ở Việt nam, và do lịch sử tự do ở Hong Kong. Blogger Huỳnh Ngọc Chênh viết:

 

Điều đó nói lên cái gì? Nói lên rằng Hồng Kong trải qua trên 100 năm trong một thể chế dân chủ văn minh đã tạo ra một nền tảng xã hội nhân bản và lành mạnh, hun đúc những người Hoa nông dân nghèo khó ra một cộng đồng người Hoa văn minh vượt trội sánh ngang với những cộng đồng dân cư tiến tiến khác trên thế giới.

 

Trong suốt một tuần qua, rất nhiều bạn trẻ quay lại nhìn sự thụ động chính trị của sinh viên, học sinh Việt nam, và nhiều người đồng ý rằng hệ thống cai trị của đảng cộng sản, mà đi liền với nó là một nền giáo dục tuyên truyền đã thành công trong việc giữ sinh viên Việt nam trong trạng thái những đưa trẻ không quan tâm gì đến chuyện chính trị. Blogger Song Chi viết tiếp:

 

Còn học sinh, sinh viên VN ngày nay đã bị nhồi sọ, tẩy não qua bao thế hệ bởi một nền giáo dục lạc hậu, sai trái, chỉ đào tạo ra những con người chạy theo bằng cấp, chức tước, địa vị, tiền bạc mà không quan tâm đến chính trị, tự do, dân chủ, chỉ biết nghĩ cho cá nhân, gia đình mình mà không biết hy sinh vì quyền lợi chung của đất nước, dân tộc. Một nền giáo dục nhồi nhét những kiến thức chết mà không dạy con người biết làm người đúng nghĩa, biết nhục vì cái nghèo cái lạc hậu của đất nước thay vì cứ tuyên truyền tự hào về một quốc gia từng mấy lần “chiến thắng” các đế quốc to. Một nền giáo dục bóp méo lịch sử, bóp méo sự thật, dối trá, tôn sùng lãnh tụ, sợ hãi trước sức mạnh của bạo lực, thể chế và quỵ lụy vì sức mạnh của vật chất.

 

Và chính vì sự khác biệt đó mà cây bút Dân Nguyễn, trong bài viết kể lại kinh nghiệm thuyền nhân của mình trong các trại tị nạn ở Hong Kong vào thập niên 80 của thế kỷ trước cho rằng cho tới giờ này dân Việt nam vẫn đành cam chịu thân phận sống chung với lũ.

 

Sự việc sống chung với lũ đó đối với những người mong muốn một tương lai tinh thần tốt đẹp cho Việt nam thấy rằng không phải là cuộc sống của một con người.

 

Blogger Hoàng Ngọc Tuấn kể lại chuyện một người bạn vốn thân thiết từ Việt nam sang Úc chơi. Người này không hề quan tâm tới những chuyện dân chủ nhân quyền, hay những giá trị trừu tượng khác của nhân loại mà sẳn sàng thõa thiệp với những kẻ mạnh trong xã hội mà trục lợi. Cuộc gặp gỡ người bạn cũ cũng là lần chia tay không tuyến bố của Hoàng Ngọc Tuấn. Ông kết thúc bài viết:

Cuộc sống của con người — đúng nghĩa là Con Người — thì không chỉ sống để kiếm ăn và khi có nhiều đồ ăn thì hả hê mãn nguyện, bất chấp công lý, bất chấp đạo đức.

 

Blogger Nguyễn văn Thạnh thì so sánh sự nhẫn nhục chịu đựng giống như những con ngựa được thuần hóa và anh nói rằng:

 

Người Hồng Kông đã sống với kiếp người, trong khi nhiều dân tộc khác còn sống dưới dây cương, roi da và tấm màng che mắt của kiếp ngựa.

 

Còn một nhà hoạt động xã hội dân sự khác thì cay đắng trích lời một học giả rằng:

Khi nói với những người nô lệ về sự tự do sẽ nhận được những nụ cười mỉa mai!

 

Sinh viên Thanh niên Việt Nam sẽ làm gì?

 

Một “hiện tượng” làm cho nhiều người ngạc nhiên là diễn biến chính trị ở Hong Kong lần này được báo chí Việt nam tường thuật đầy đủ và khách quan, mặt dù các tờ báo có liên hệ chặt chẽ với dảng cộng sản hay là đài truyền hình vẫn im lặng. Nhiều người nói rằng với não trạng và hiểu biết của thanh niên Việt nam hiện nay thì chính quyền Việt nam không có gì lo lắng.

 

Bên cạnh đó đối với thanh niên sinh viên Việt nam, đối với những nhà hoạt động dân chủ Việt nam, còn có nỗi lo lắng về sự đàn áp sắt máu vốn rât quen thuộc của những chính quyền cộng sản. Blogger Kami viết:

 

Tóm lại, đối với những người Cộng sản, bất kể họ là Cộng sản Trung quốc hay Việt nam thì một khi sự ổn định của chế độ bị đe dọa, thì việc họ sử dụng quân đội với vũ khi võ trang, thậm chí là võ trang hạng nặng như xe tăng, thiết giáp... hoặc dùng súng bắn thẳng vào đoàn biểu tình một cách không thương tiếc là một điều không phải bàn cãi.

 

Nhà báo Đoan Trang thì viết rằng:

 

Hiện giờ ở Việt Nam, có lẽ những người đang theo dõi, nghiên cứu sát sao phong trào Occupy Central không là ai khác ngoài… lực lượng an ninh. Tôi cũng tin rằng cho dù kết quả của Occupy Central có như thế nào, sau sự biến “Mùa thu Hương Cảng” này, an ninh, tuyên giáo… sẽ càng cảnh giác cao độ và xiết chặt kiểm soát giới trẻ Việt Nam hơn nữa, đặc biệt là đối với sinh viên.

Đoan Trang là một trong những người đầu tiên đưa hình ảnh chiếc nơ vàng của những sinh viên Hong kong lên trang mạng của mình. Cô viết thêm rằng những gì diễn ra ở Hong kong không phải tự nhiên mà có, ngoài nền tảng dân chủ trong não trạng người dân Hong Kong, những nhà hoạt động cũng bỏ nhiều thời gian để chuẩn bị cho những ngày biểu tình ngoạn mục đang diễn ra. Dù không tin rằng giấc mơ Hong kong của những nhà hoạt động dân chủ sẽ thành hiện thực trong tương lai gần, nhưng cô viết thêm

 

Nhưng cũng không sao, phải không các bạn trẻ? Tất cả chúng ta sẽ cùng học.

 

Việc này chắc chắn không dễ dàng vì mới đây hơn một năm thôi những sinh viên ký tên ủng hộ Nguyễn Phương Uyên cùng nhau rút ý kiến. Nhiều người cho rằng đó là sự sợ hãi vốn ngư trị trong xã hội Việt nam hơn nữa thế kỷ qua.

 

Xin mượn lời nhà báo tự do Ngô Nhật Đăng để kết thúc bài điểm blog đặc biệt về Hong kong hôm nay:

 

Vượt qua sự sợ hãi có khó không ?
Không hề khó, khi bạn bình thản đối mặt với nỗi sợ hãi nó sẽ phải lùi bước.
Khó hơn cả là cảm giác cô đơn, khi bạn tưởng rằng không có ai hiểu mình, rằng mình đang một mình đi trên con đường dài hun hút không có bạn đồng hành.
Hãy lên tiếng, bạn sẽ thấy mình không cô đơn.