Showing posts with label VĂN HỌC NGHỆ THUẬT. Show all posts
Showing posts with label VĂN HỌC NGHỆ THUẬT. Show all posts

Saturday, August 22, 2015

Cô Hàng Xóm - Nguyễn Bính .


https://www.youtube.com/watch?v=IlAlKAc1rYw - 

Thơ Nguyễn Bính - Anh Bằng - Tuấn Vũ .


Nhà nàng ở cạnh nhà tôi,
Cách nhau cái dậu mùng tơi xanh rờn
Hai người sống giữa cô đơn,Nàng như cũng có nỗi buồn giống tôi.Giá đừng có dậu mùng tơi,Thế nào tôi cũng sang chơi thăm nàng.Tôi chiêm bao rất nhẹ nhàng...
Có con bướm trắng thường sang bên này.
Bướm ơi ! Bướm hãy vào đây !
Cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi...
Tại sao không thấy nàng cười,
Khi hong tơ ướt ra ngoài mái hiên.
Mắt nàng đăm đắm trông lên...
Con bươm bướm trắng về bên ấy rồi !
Bỗng dưng tôi thấy bồi hồi,
Tôi buồn tự hỏi: "Hay tôi yêu nàng ?"
-- Không, từ ân ái lỡ làng,
Tình tôi than lạnh tro tàn làm sao ?
Tơ hong nàng chả cất vào,
Con bươm bướm trắng hôm nào cũng sang.
Mấy hôm nay chẳng thấy nàng,
Giá tôi cũng có tơ vàng mà hong.
Cái gì như thể nhớ mong ?
Nhớ nàng ? Không ! Quyết là không nhớ nàng !
Vâng, từ ân ái lỡ làng,
Lòng tôi riêng nhớ bạn vàng ngày xưa.
Tầm tầm trời cứ đổ mưa,
Hết hôm nay nữa là vừa bốn hôm.
Cô đơn buồn lại thêm buồn,
Tạnh mưa bươm bướm biết còn sang chơi ?
Hôm nay mưa đã tạnh rồi !
Tơ không hong nữa, bướm lười không sang.
Bên hiên vẩn vắng bóng nàng,
Rưng rưng... tôi gục xuống bàn rưng rưng...
Nhớ con bướm trắng lạ lùng !
Nhớ tơ vàng nữa, nhưng không nhớ nàng.
Hỡi ơi! Bướm trắng tơ vàng!
Mau về mà chịu tang nàng đi thôi!
Đêm qua nàng đã chết rồi,
Nghẹn ngào tôi khóc... Quả tôi yêu nàng.
Hồn trinh còn ở trần gian?
Nhập vào bướm trắng mà sang bên này!


Vinh Diep's photo.


Saturday, June 13, 2015

Bên lề Liên Hoan Phim Cannes 2015
   Tạp ghi
cannes 2015 01
Liên hoan phim quốc tế kỳ thứ 68 tại Cannes, được tổ chức  từ ngày 13 đến 24 Tháng Năm 2015, thời gian 12 ngày tại Palais des congrès (trung tâm hội nghị của lễ hội, đại hội, quốc gia và quốc tế). Palais des congrès nằm trên đại lộ La Croisette, với hàng cây thông cao che mát. Hầu hết khách sạn lớn và các cửa tiệm sang trọng như thương hiệu áo quần nổi tiếng nằm trên đại lộ này.
Cannes được biết đến nhiều nhất trên toàn thế giới nhờ vào các Liên hoan phim quốc tế. Các buổi lễ chính và công bố các phim đoạt giải diễn ra tại Palas de congrès. Phim được chấm và trao giải bởi một ban giám khảo 31 người. Giải thưởng gồm phim hay nhất, đạo diễn xuất sắc nhất, nam tài tử và nữ tài tử diễn xuất hay nhất...
cannes 2015 01
Đoàn xe quan khách và tài tử
Thảm đỏ
Ðặc biệt có hai buổi lễ: khai mạc và bế mạc trên thảm đỏ. Xin mở ngoặc một chút về thảm đỏ này, nó không chỉ là nơi danh vọng mà giới nghệ sĩ khao khát được đặt bước chân lên đó. Cũng là nơi nhiều vụ scandal và những tranh cãi của các báo và tạp chí Pháp và cả nước ngoài về những liên quan tới nghệ sĩ và điện ảnh. Nó còn là “đất” của trang phục, thời trang, sắc đẹp mà các nghệ sĩ, tài tử tại LHP được làm đẹp bởi các tay nghề về trang điểm của hãng mỹ phẩm L’Oréal Paris từ nhiều chục năm nay. Khoảng 1,600 thỏi son môi được sử dụng bởi các chuyên viên làm đẹp, từ 380 đến 600 mascara và nước màu sơn móng tay, móng chân, 300,000 chiếc kẹp tóc, và 400 bình xịt tóc cho các tài tử để đối mặt với các nhiếp ảnh gia mỗi lần bước lên 180 mét thảm cứ thay đổi 3 lần một ngày này. Thảm đỏ Cannes, nơi không chỉ có diễn viên điện ảnh mà bao gồm tất cả những người nổi tiếng như ca sĩ, người mẫu, cựu ngôi sao, thương gia... Và với những trang phục đôi khi lập dị, hoặc các váy của những người sáng tạo tuyệt vời, đẹp nhất cũng có thể tồi tệ nhất…
cannes 2015 01
Quang cảnh trước thảm đỏ
Có nguời từ xa đến tham dự đại hội điện ảnh Cannes mỗi năm. Nữ tài tử Julianne Moore nói: “Là một vinh dự khi được mời đến đây”, cũng như diễn viên Eva Longoria “Cannes là một sự kiện rất đặc biệt. Nó luôn luôn là một không gian vui nhộn và được sự hâm mộ của công chúng. Một thảm đỏ làm nên lịch sử, và uy tín”. DiCaprio hiếm khi đại diện cho một bộ phim, nhưng hầu như mỗi năm DiCaprio đều đến dự Liên Hoan Phim tại Cannes. Năm nay, DiCaprio đến nhưng né tối đa ống kính, anh làm mọi thứ kín đáo để trốn đám ký giả. DiCaprio không đi đường chính mà đã lòn đường nhà bếp cùng với 15 người hộ tống...
Trong buổi khai mạc, tài tử Sophie Marceau xuất hiện với chiếc váy trắng tới chân, xẻ cao, khi bước lên bậc thềm, vô tình hay cố ý để hở quần lót, tích tắc trong vài giây đồng hồ, nhưng hình ảnh quyến rũ đó đã lọt vào ống kính của các ký giả; hôm sau tràn đầy trên các báo. Năm 2005, cũng trên thảm đỏ Cannes, Sophie Marceau để dây áo bên trái rơi tụt xuống thấy đủ cả bên ngực cũng không biết là cố ý hay vô tình.
cannes 2015 01
Liên hoan cũng là nơi tài tử, người mẫu trình diễn những bộ quần áo đẹp và lạ mắt...
Mười hai ngày lễ hội ngay trung tâm thành phố du lịch Cannes, đã hấp dẫn khách du lịch ngoại quốc cũng như công chúng Pháp. Tiện nghi nhất cho du khách là di chuyển bằng xe lửa đến Cannes, cứ cách 20 phút mỗi chuyến, từ ga xe lửa đi bộ chừng 5, 7 phút là tới Palais des congrès. Tại Cannes, ngoài Liên Hoan Phim còn có nhiều giải trí khác, như triển lãm tranh, trên bãi biển có nhạc sống, ban đêm chiếu phim suốt thời gian Liên Hoan Phim, v.v... Giá cả tiệm ăn nhà hàng từ 11 đến 17 euro cho một menu. Các tiệm bánh mì dã chiến dựng bên lề, bánh mì kẹp thịt 5 euros, coca cola 2.30 euros, càfé 2 euros, v.v...
Ngoài ra, tại đây còn có 2 hòn đảo. Ðảo Ste-Marguerite nơi có nhà tù và pháo đài còn lại từ thời chiến tranh. Du khách có thể mua vé tàu ra đảo khoảng 20 phút với giá 13 euros.
Mệt mỏi, vất vả nhất là các ký giả, phóng viên, của báo và đài truyền hình. Tất cả phóng viên khi đứng trong đại sảnh có thảm đỏ đều mặc màu đen. Tầng trên để quay phim, máy thâu hình phải đặt trên chân của máy quay, không được xê dịch, chỉ có ký giả phóng viên của Festival de Cannes mới có quyền cầm máy quay trên tay, đi qua đi lại. Phía thềm dưới là ký giả nhiếp ảnh hai bên, ai ở đâu ở đó rất kỷ luật.
cannes 2015 01
... Tặng chữ ký cho người hâm mộ
Bên lề “Festival de Cannes”
Người viết bài này, lần đầu tiên có mặt tại Liên Hoan Phim để làm phóng sự bên lề, may mắn có được một vị trí tốt để chụp hình lúc đoàn xe màu đen hiệu Renault của Pháp chở tài tử đến trước sảnh thảm đỏ. Có tài tử xuống xe là đi ngay vô thảm đỏ, có tài tử đến bắt tay công chúng, ký tên lưu niệm. Có tài tử đi bộ từ khách sạn ở gần đó, cũng trên con đường này, đến thảm đỏ cùng với những người giữ an ninh. Lúc này, không khí vui nhộn, tiếng nhạc hòa lẫn tiếng reo hò của fans mỗi khi thấy tài tử nổi tiếng của họ từ trong xe bước ra.
cannes 2015 01
Những tài tử đang nhận giải
Trước cửa thảm đỏ, có những cây thang cá nhân được đặt để bên kia đường ước chừng 4, 5 chục cái. Người viết được nói chuyện với người phụ trách khu vực nhỏ này là ông Patrice, ông có mặt trước giờ khai mạc Liên Hoan Phim mấy ngày để giữ trật tự trong suốt thời gian lễ hội. Những cây thang này đã ở đây trên chục năm nay, có nhiều phóng viên, ký giả thuê lại để có một chỗ chụp hình, nhưng không hề dễ, vì đây là chuyện cấm kỵ, phạm luật.
Trong suốt 12 ngày hội, ngày nào cũng có tài tử bước lên thảm đỏ. Buổi sáng chỉ có một xuất lúc 11 giờ, sau 12 giờ trưa, có 4 xuất buổi chiều từ 3 giờ, 6, 8, 11 giờ. Khách được mời vào hậu trường để xem xuất phim, đàn ông quần đen, veste đen, chemise trắng, cổ đeo cà vạt bướm đen, phụ nữ thì chưng diện áo quần tự do. Tiếp theo, các tài tử trong phim (trình chiếu sau đó) được xe đưa đến thảm đỏ để phóng viên quay phim, chụp hình. Có những diễn viên hoặc khách mời dừng lại thảm đỏ quá lâu để chụp hình, sẽ được nhân viên an ninh đến nhắc nhở. Xong mỗi buổi chiếu phim có họp báo ngay với các tài tử trong phim để các ký giả phỏng vấn.
cannes 2015 01
Họa sĩ Aicha ở Nice
Phía sau thảm đỏ, cả một khu vực rộng lớn để các nhà sản xuất quảng cáo những bích chương về phim của họ. Họ sẽ trực tiếp mời phóng viên xem phim, có những phóng viên vào trong khu vực này ở suốt ngày để xem hết phim này đến phim khác. Tại đây có những tiện nghi cho các phóng viên làm việc trên computer, wifi... nhà hàng, piano bar, khiêu vũ...
Riêng người viết, sau khi chụp hình quay phim các tài tử giai nhân trên thảm đỏ, không vào xem phim mà lang thang quanh lễ hội để tìm các cảm xúc lạ. Như chuyện một nữ họa sĩ vô danh với chỉ một bức tranh để triển lãm, trong bức tranh cô vẽ vô số những khuôn mặt, với hai tay cầm máy chụp hình, biểu tượng cho những ngày lễ hội tại Cannes. Bức tranh được dựng dưới gốc cây trước cổng ra vào phía sau tấm thảm đỏ. Trên tấm tranh có tờ giấy ghi tên cô và số phone, cô tên là Aicha ở Nice, bức tranh cô vẽ trong một tháng, trước Liên Hoan Phim. Cô còn nhiều bức tranh khác nữa, nhưng chỉ có quyền trưng bày một bức tại đây thôi.
cannes 2015 01
Một góc Liên Hoan
Trong khu vực của lễ hội, dù cấm buôn bán dạo, nhưng không sao tránh khỏi. Một em tay cầm một xấp mũ và những cây chụp hình selfie, em bé da đen này nói mỗi ngày bán ra không được bao nhiêu, vì phải coi chừng cảnh sát, nếu bị bắt sẽ bị tịch thâu, bị giam giữ một ngày và còn bị đóng tiền phạt. Người viết mua cái mũ màu đỏ và cây chụp hình selfie 32 euros, em bớt cho 5 euros, chỉ trả 27 euros.
Ban giám khảo Liên Hoan Phim 2015 chọn ra được 19 phim; trong 19 phim, chấm được 7 phim; trong 7 phim, chỉ trao giải thưởng cho một phim được trúng giải Golden Palm mà thôi. Và giải thưởng Golden Palm đã về tay Jacques Audiard, đạo diễn người Pháp, và hai tài tử xuất sắc nhất được giải là Vincent Lindon và Emmanuelle Bercot, cũng là người Pháp.
Xin cảm ơn 2 bạn tôi là Hồng Vân và Guy đã lo ăn, ở và lái xe đưa Bích Xuân đi thăm các thắng cảnh đẹp tại vùng biển xanh nước ấm này.
cannes 2015 01
Tác giả tại Liên Hoan Cannes 2015

cannes 2015 01

Monday, June 8, 2015

THI SĨ VŨ HOÀNG CHƯƠNG

THI SĨ VŨ HOÀNG CHƯƠNG “ĐỜI VẮNG EM RỒI… SAY VỚI AI!?

vũ hoàng Chương

ĐỜI VẮNG EM RỒI SAY VỚI AI!?

Sóng dậy đìu hiu biển dấy sầu,
Lênh đênh thương nhớ dạt trời Âu.
Thôi rồi, tay nắm tay lần cuối,
Chia nẻo giang hồ vĩnh biệt nhau.

Trai lỡ phong vân gái lỡ tình,
Này đêm tri ngộ xót điêu linh,
Niềm quê sực thức lòng quan ải,
Giây lát dừng chân cuộc viễn trình

Tóc xoã tơ vàng nệm gối nhung
Đây chiều hương ngát lá hoa dung,
Sóng đôi kề ngọn đèn hư ảo,
Mơ kiếp nào xưa đã vợ chồng.

Quán rượu liền đêm chuốc đắng cay.
Buồn mưa, trăng lạnh: nắng, hoa gầy
Nắng mưa đã trải tình nhân thế
Lưu lạc sầu chung một hướng say.

Gặp gỡ chừng như truyện Liêu Trai.
Ra đi chẳng hứa một ngày mai.
Em ơi! lửa tắt bình khô rượu,
Đời vắng em rồi say với ai?

Phương Âu mờ mịt lối quê Nàng
Trăng nước âm thầm vạn dặm tang
Ghé bến nào đây, người hải ngoại
Chiều sương mặt bể có mơ màng?

Tuyết xuống phương nào, lạnh lắm không?
Mà đây lòng trắng một mùa đông
Tương tư nổi đuốc thâu canh đợi,
Thoảng gió… trà mi động mấy bông

 

VŨ HOÀNG CHƯƠNG

(Trích trên Net của Vĩnh Diệp)

Sunday, April 26, 2015





NGÀY QUỐC HẬN MUÔN ĐỜI LÀ QUỐC HẬN !
(gởi những kẻ có ý đồ muốn đổi NGÀY QUỐC HẬN đau thương trong lịch sử Việt Nam thành ngày tự do hoặc ngày của thuyền nhân để bịp lừa nhân loại.)


Ngày Quốc Hận phải là ngày Quốc Hận
Không tự do mà cũng chẳng thuyền nhân !
Tự do gì khi tám chục triệu dân
Bị đàn áp, bị tù đày, bị giết ?!

Bị đảng xem như con giun cái kiến
Bắt Dốt, bắt Mù, bắt Điếc, bắt Câm 
Khi đảng lạy Tàu, cắt đất quì dâng
Dân phản đối, đảng vu là phản động ...

Cánh cửa nhà tù thét to, mở rộng
Và người tù không án vẫn chung thân
Ðảng cấm vợ con, cha mẹ, xa gần
Ðến thăm viếng. Tự do à ??? Gian lận !!!

Ngày Quốc Hận thì gọi là Quốc Hận
Sao lại lập lờ ngày của thuyền nhân ?
Ba Mươi Tháng Tư nếu lũ vô thần
Không cướp miền Nam, thuyền nào vượt biển ???

Cướp miền Nam, đảng gây thêm oan nghiệt
Thu đất, đoạt nhà, vơ vét, quan liêu
Máu thịt dân lành, gia sản tan tiêu
Nên mới có thuyền nhân sau cuộc chiến

Cướp nước rồi, nếu đừng tù, ngưng giết
Ðừng trả thù người tàn ác, bất lương
Bắt tay nhau cùng dựng lại quê hương
Thì đã chẳng có tên " NGÀY QUỐC HẬN " !

Bất nhân thế, sao hèn, không dám nhận
Là tháng Tư, loài qủi đỏ dã man
Tàn bạo, gian hùng, bức tử miền Nam
Gieo tang tóc, xô dân vào ngục tối ???

Sao muốn đổi tên ? Sợ mà chối tội ?
Hay gian ngoa, điên đảo bịp lừa người ?
Bịp cách nào, tay vẫn máu dân tươi !
Vì tội ác vẫn còn kia, chất ngất ....

Ngày Quốc Hận thì gọi là Quốc Hận
Nghe rõ chưa hỡi kẻ thiếu tim người !
Món bịp bây giờ đã ế, đã ôi ...
NGÀY QUỐC HẬN MUÔN ĐỜI LÀ QUỐC HẬN !



Ngô Minh Hằng

Monday, February 3, 2014

Xem Lại Những Hí Họa của Chóe

2014 JAN 27 CHOÉ 300

Họa sĩ Chóe (Ảnh Nguyễn Phong Quang)

 

Viết về hội họa có lẽ không ai có đủ “thẩm quyền” hơn các họa sĩ. Họ là những người trong nghề nên có những nhận xét chuyên môn mà những người “ngoại đạo” như tôi không thể nào có được. Muốn làm nhà phê bình hội họa lại càng khó hơn vì chưa chắc một họa sĩ tài hoa đã là một nhà phê bình xuất sắc.

 

Thế cho nên, bài viết này chỉ là một cái nhìn của người thưởng ngoạn những bức hí họa của họa sĩ Nguyễn Hải Chí (*) mà lâu nay ta biết đến qua cái tên Chóe trên báo chí.

 

Sự nghiệp hí họa của Chóe kéo dài qua hai thời kỳ, từ năm 1969 dưới thời VNCH và chấm dứt vào năm 2003 trong thời CHXHCN. 2003 là năm ông qua đời vì biến chứng của bệnh tiểu đường sau một thời gian bị lòa con mắt, đành phải “bó tay” xếp cọ. Họa sĩ mà mắt bị lòa thì cũng chẳng khác nào ca sĩ bị mất giọng.

 

Bước đường dẫn đến nghệ thuật của Nguyễn Hải Chí quả là… đặc biệt. Người thanh niên sinh trưởng tại An Giang bước vào nghệ thuật qua lãnh vực văn chương chứ không phải bằng con đường hội họa. Ông tâm sự:

 

“Tôi đến với nghệ thuật vì… mê gái. Năm 20 tuổi, tôi thầm yêu trộm nhớ một cô gái Sài Gòn. Cô ấy có cả một tá sĩ quan chế độ cũ săn đón, còn tôi chỉ là một anh chàng thất học, không mong gì lọt vào mắt xanh người đẹp… Tôi biết nàng là độc giả của một tờ báo, vậy là tôi liều mạng sáng tác truyện ngắn với hy vọng sẽ được đăng…”

 

Chàng trai si tình làm liều thế nhưng lại có kết quả mỹ mãn: người con gái tên Nguyễn Thị Kim Loan đã trở thành vợ của ông cho đến ngày ông lìa đời. Và cũng nhờ si tình nên ông bước thẳng vào nghề viết lách, lại còn đoạt giải nhất về truyện ngắn của báo Tiền Tuyến năm 1969.

 

Cũng vào cuối năm đó, ông đã quen biết với nhiều nhân vật của làng báo Sài Gòn trong đó có nhà văn Viên Linh, chủ bút tờ Diễn Đàn. Khi họa sĩ chính của Diễn Đàn ra đi, bí quá, Viên Linh mới bảo: “Ông thử vẽ đi!”

 

Nguyễn Hải Chí kể tiếp, “Trước đây tôi chỉ mày mò học của một thầy giáo làng, nhưng nể bạn cứ vẽ liều. Vẽ xong, chẳng biết ký bút danh gì, Viên Linh lại bảo: “Ông tên Chí, vậy thì ký là Choé!”. Tôi nghe cái tên này thấy cũng kêu, vậy là thành bút danh…”

 

Từ tờ Diễn Đàn, ông còn vẽ cho tờ Báo Đen năm 1970, nhưng sự nghiệp vẽ tranh của Chóe vẫn chưa được độc giả lưu ý lắm. Thời đó, báo chí Sài Gòn đã có hai cây bút biếm nổi tiếng là Ngọc Dũng ký Tuýt và Đinh Hiển ký Hĩm. Phải đợi đến khi  chuyển qua cộng tác với báo Sóng Thần của Chu Tử ông mới bắt đầu được biết tới qua những bức hí họa.

 

Hí họa vẽ trong những năm 1972-1973 là những bức tranh lột tả tình hình xã hội tại miền Nam thời bấy giờ. Dĩ nhiên trong loại tranh biếm người họa sĩ chỉ vẽ ra những cảnh đáng phê phán, khác hẳn với loại tranh cổ động, tuyên truyền cho cái hay, cái đẹp của xã hội hoặc chế độ. Chính yếu tố này đã đi sâu vào suy nghĩ của người xem tranh, vì trông thì vui mắt thật nhưng vẫn có một cái gì đó nghèn nghẹn nơi cổ…

 

Dưới đây là những hình ảnh trong tranh của Chóe: từ chiếc cyclo thường thấy nơi thành thị xa hoa, đến hình ảnh người nông dân gầy giơ xương ở thôn quê và cuối cùng là một con gấu mang tên Prices (giá cả) to béo, ục ịch đang leo trên những bậc thang được kết bằng hình người…   

 

(Vẽ tháng 8/1972)

 

 (Vẽ tháng 3/1973)

 

 (Vẽ tháng 5/1973)

 

Năm 1973 cũng là năm diễn ra Hiệp định Paris về Việt Nam nhằm chấm dứt chiến tranh, lập lại hòa bình giữa 4 bên tham chiến: Hoa Kỳ, Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, Cộng hòa miền Nam Việt Nam và Việt Nam Cộng hòa ký kết tại Paris ngày 27/1/1973.

 

Lê Đức Thọ và Henry Kissinger, hai nhân vật chủ yếu trong cuộc đàm phán, cả hai ông đã được trao giải Nobel Hòa Bình năm 1973. Đây là đề tài thời sự nóng bỏng để báo chí khai thác và dĩ nhiên cũng là đề tài cho những bức hí họa của Chóe. Chân dung các nhân vật được lần lượt xuất hiện trên báo chí Sài Gòn.

 

Đầu tiên là Lê Đức Thọ của phía VNDCCH, người đã từ chối không nhận giải Nobel Hòa bình. Qua nét bút của Chóe, ông Thọ có hai chiếc răng cửa thật dài để chống đỡ cho bảnh Hiệp định (Agreement). Anh du kích thuộc Mặt trận Giải phóng miền Nam nhỏ bé đang lăm lăm khẩu súng nép mình dưới bản Hiệp Định…   

 

 

(Vẽ tháng 4/1973)

 

Phía Mỹ có ngoại trưởng Henry Kissinger được Chóe vẽ với một cái miệng có hình lỗ khóa. Trong cặp mắt kính của Kissinger mang hình ảnh một bên là tháp Eiffel và bên kia là hình ngôi sao cũng có hình lỗ khóa. Chiếc mũi của Kissinger lại chính là chìa khóa, chắc là để mở miệng và mở mắt cho vị ngoại trưởng Mỹ gốc Do Thái này.

 

 

(Vẽ tháng 6/1973)

 

Cả hai nhân vận Lê Đức Thọ và Kissinger còn xuất hiện trong một bức tranh vẽ vào tháng 6/1973. Chóe vẽ hai người đang ngồi trên một con ngựa gỗ, một loại đồ chơi của trẻ em thời xưa để tạo cảm giác ngựa đang phi nhưng chỉ lắc lư tại chỗ chứ không hề chuyển động. Giữa hai nhân vật được che phủ bằng một tấm chăn có dòng chữ “Negotiations”, hay còn gọi là Đàm phán:

 

(Vẽ tháng 5/1973)

 

Bối cảnh chính trị thế giới vào thời điểm 1973 là cuộc “đi đêm” giữa Nixon và Mao Trạch Đông. Đó là nguyên nhân sâu xa dẫn đến Hiệp định Paris năn 1973. Cái “bắt tay hữu nghị” Hoa Kỳ – Trung Cộng được Chóe vẽ trên “chiếc cầu dựng bằng người”, tượng trưng cho hai miền Nam – Bắc Việt Nam. Chiếc cầu còn được đóng đinh vào chân của hai người dân để gia cố cho sự bền vững của tình hữu nghị Tư bản – Cộng sản:

 

 

Chóe còn tiên đoán hòa bình cho Việt Nam bằng bức tranh một người Việt gầy giơ xương đón nhận hòa bình với chiếc nón lá. Khi “trái bom” hòa bình rơi xuống, chiếc nón lá bị rách toạc. Nhân vật trong tranh khiến có người liên tưởng đến một đệ tử của “cái bang” với chiếc nón lá xin tiền. Tác giả chỉ vẽ có vậy, ai muốn hiểu sao thì hiểu!

 

  

Lúc sinh thời, họa sĩ Chóe cho rằng nghề của ông là vẽ “hí họa”, chứ không phải “biếm họa”. Ông nói: “Xin bạn hãy cùng tôi gọi con đường này là hí họa, vì hí họa là con đường rộng và lòng ta rộng theo… Trong hí họa cần cả nội dung lẫn hình thức. Không tạo được hình thức sẽ làm hỏng nội dung. Hình thức càng tốt, càng giảm được số chữ phải ghi trong tranh. Hí họa cần nhất là dễ nhìn, dễ phân biệt, tập trung làm nổi bật ý chính, tạo cho người xem chú ý ngay về sự khập khễnh của hình thức rồi mới dẫn dắt họ đến cái phi lý, cái lố bịch của nội dung”.

 

 Chân dung tự họa của Chóe (1992)

 

Hí họa của Chóe được các báo danh tiếng thế giới như The New York Times, Newsweek… chọn đăng. Cũng trong năm 1973, cuốn The World of Choé (Thế giới của Choé) được nhà xuất bản Glade Publications ấn hành tại Mỹ do công trình thu thập của nhà báo Barry Hilton. Một trong những bức tranh trong cuốn sách này, tuy là hí họa nhưng lại mang nét buồn của đất nước chiến tranh khi thế giới bước vào mùa Giáng sinh vui vẻ trong năm 1972.

 

 

Ông già Noel Việt Nam áo quần tả tơi, đầu đội nón lá và trên vai là chiếc đòn gánh với hai cái thúng thủng đáy, trống không, không quà Giáng sinh mà cũng chẳng nụ cười. Nếu quan sát kỹ hơn người xem sẽ thấy hai ngón chân cái của ông giao nhau vì ông vốn là người… Giao Chỉ.   

 

 

Năm 2004, Chóe mang 29 bức tranh chân dung sơn dầu về những người phụ nữ đoạt giải Nobel sang Stockholm nhân Ngày Việt Nam tại Thụy Điển. Giới thưởng ngoạn nghệ thuật ở Bắc Âu có dịp nhìn lại những khuôn mặt nữ nổi tiếng thế giới như Berthan Von Suttner (Nobel Hòa bình, 1905), Grazzia Deledda (Nobel Văn chương, 1926), Sigrid Undset (Nobel Văn chương, 1928), Emily Greene Balch (Nobel Hòa bình, 1946), Rosalyn Yalow (Nobel Sinh lý học & Y học 1977), Rigoberta Menchu (Nobel Hòa bình, 1992) và cả chân dung Afred Nobel, người sáng lập giải thưởng.

 

 Chân dung Afred Nobel

 

Nhà báo Lê Minh Quốc nói về Chóe: “Tôi ấn tượng nhất Choé ở bức hí họa vẽ một người phụ nữ gánh trên vai cả trái đất mang tên Phụ nữ nước tôi. Đó là bức tranh đầy ý nghĩa về vai trò của người phụ nữ Việt Nam. Việc bức tranh ấy được chọn triển lãm hội hoạ quốc tế chứng tỏ tài năng của họa sỹ. Rất lâu nữa Việt Nam mới có được một họa sỹ biếm tài năng như Choé”.

 

Chóe đem bộ tranh Phụ nữ nước tôi đi dự triển lãm tranh quốc tế tại các thành phố lớn bên Nhật theo lời mời của lãnh sự Nhật Bản năm 1995. Theo tôi, bức tranh Chồng Con trong số tranh triển lãm mới “ấn tượng” nhất.

 

Tranh vẽ một người đàn bà mặc áo dài nhưng lại đi chân đất. Trên vai có đòn gánh nặng chĩu, một đầu là người chồng với chai rượu trong tay và điếu thuốc trên miệng. Đầu bên kia là 5 đứa con ngồi lọt thỏn trong một cái thúng. Tranh chỉ vỏn vẹn có hai chữ Children và Husband nhưng lại nói rất nhiều về sự tảo tần và chịu đựng của người phụ nữ Việt Nam. 

 

 “Chồng con” (1995)

 

Bà Kim Loan nói về người chồng quá cố: “Có thể nói là cuộc đời của chồng tôi rất nhiều thăng trầm. Trước giải phóng ông là quân nhân, sau được chuyển về làm ở Bộ Tổng tham mưu của chế độ cũ nhưng thời đó có luật cấm quân nhân làm báo. Tuy nhiên vì mê nghề báo nên ông vẫn lén lút viết và đến năm 1974 bị lộ, bị bắt, ở tù được mấy tháng thì miền Nam giải phóng thì ông được tự do. Sau năm 1975, ông làm cho báo Lao Động gần một năm thì bị đưa đi học tập cải tạo cùng một số văn nghệ sĩ miền Nam. Nhưng thời gian cải tạo quá dài, đến 9 năm, từ 1976 – 1985 mới trở về”.

 

 Bà Kim Loan trong buổi lễ tưởng niệm 10 năm ngày mất của họa sĩ Chóe

 

Những ngày cuối đời khi không còn nhìn rõ để vẽ, Chóe quay qua làm thơ. Những câu thơ dưới đây tuy không vần điệu nhưng đã nói lên nỗi lòng của người họa sĩ tài hoa:

 

Trót làm người vui tính.

Khi gặp chuyện đau lòng.

Ta không dám khóc.

Bằng nước mắt…

 

Cuối năm 2002, Nguyễn Hải Chí được đưa sang Mỹ với hy vọng những tiến bộ y khoa có thể giúp ông kéo dài tuổi thọ. Ngày 18/1/2003, bác sĩ ở Virginia đã chích thuốc phục hồi thị lực cho ông. Khi được nhìn bằng mắt của mình, chỉ trong khoảng nửa giờ, ông vẽ cấp tốc một mạch 6 bức tranh. Một trong số 6 tác phẩm đó, ông đã vẽ những khuôn mặt cười, tràn đầy lạc quan, lúc nào cũng… chí chóe:


 

 

Chú thích

 

(*) Nguyễn Hải Chí (1943 – 2003) là một họa sĩ vẽ tranh biếm nổi tiếng với bút danh Choé, ngoài ra ông còn có bút danh Trần Ai, Cap, Kit. Ông được coi là “họa sĩ biếm số một của Việt Nam” với những tranh biếm đặc sắc phê phán những thói hư tật xấu của xã hội qua nhiều thời kỳ. Ông vẽ chủ yếu là tranh sơn dầu, giấy dó và tranh lụa. Ngoài vẽ, Chóe còn được biết đến như một nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ.

 

Nguyễn Hải Chí sinh ngày 11/11/1943 tại Cái Tàu Thượng, Hội An, Chợ Mới, An Giang. Sau đó gia đình ông chuyển về xã Vĩnh Tế dưới chân núi Sam, Châu Đốc. Do hoàn cảnh gia đình rất nghèo, ông phải nghỉ học từ năm lớp 2, đi làm kiếm sống từ năm 9 tuổi. Ông làm đủ nghề: đập đá, đốn củi, chăn bò mướn…

 

Năm 1960, bị cán bộ Cộng sản ép lên núi hoạt động du kích nên ông bỏ trốn về Mỹ Tho, xin làm việc tại một phòng vẽ quảng cáo và học vẽ tại đây. Năm 1964, ông đi quân dịch, năm sau được chuyển về làm việc tại Bộ Tổng Tham Mưu Quân lực Việt Nam Cộng hòa. Lúc này ông bắt đầu làm thơ, viết truyện gửi đăng báo. Từ đó ông đã thâm nhập vào làng báo Sài Gòn.

 

Cuối năm 1969, ông chuyển qua vẽ hí họa cho tờ Diễn Đàn, ký tên Choé, nghệ danh do nhà văn Viên Linh đặt, lúc đó là chủ bút báo Diễn Đàn. Một số tranh của ông đã đụng đến vấn đề “nhạy cảm” do đó ông bị chính quyền VNCH bắt giam từ tháng 2 đến tháng 4/1975. Sự kiện 30/4/1975 diễn ra, Nguyễn Hải Chí thoát khỏi trại giam của An ninh Quân đội tại số 8 Nguyễn Bỉnh Khiêm, Sài Gòn.

Mấy tháng sau ông được nhận vào làm báo Lao Động Mới với nhiệm vụ trình bày tờ báo. Tháng 4/1976, ông bị bắt đi học tập cải tạo cùng với các văn nghệ sĩ miền Nam cho đến cuối năm 1985 tại các nhà giam Chí Hòa rồi trại cải tạo Gia Trung, Pleiku. Sau đó ông vượt biên nhưng bị bắt và phải trở lại tù thêm lần nữa.

Từ năm 1990, do không xác định được thời hạn tù, ông bị từ chối đơn xuất cảnh theo diện H.O. Ông ở lại Việt Nam hành nghề vẽ tranh bán cho khách nước ngoài. Ông cộng tác với phòng tranh Tự Do tại Thành phố Hồ Chí Minh, để trưng bày và bán tranh lụa, giấy dó và tranh sơn dầu, ký tên Vân Bích. Ít lâu sau, ông được nhiều tờ báo trong nước đề nghị cộng tác trở lại. Tranh của ông tiếp tục xuất hiện trên nhiều tờ báo và tạo được phong cách riêng trong việc phê phán những thói hư tật xấu, những tiêu cực của xã hội.

 

Năm 1997, Choé bị đột quỵ, dẫn đến bại liệt một thời gian. Trước đó ông cũng đã mắc phải bệnh tiểu đường. Từ năm 1998 tới 2001, ông có 2 lần sang Pháp điều trị nhưng không thuyên giảm. Từ năm 2001, ông bắt đầu đi đứng khó khăn, mù mắt trái, mờ mắt phải, từ đó không vẽ nữa mà chuyển qua làm thơ, viết nhạc.

 

Cuối năm 2002, ông được bạn bè giúp đỡ đưa sang Virginia, Hoa Kỳ chữa bệnh. Ngày 22/2/2003, ông đột ngột bị ngộp thớ, 10 ngày sau đột quỵ và đứt mạch máu não. 3 giờ 50 phút sáng ngày 12/3/2003, ông qua đời tại bệnh viện Fairfax, Virginia. Lễ tang được cử hành tại nhà thờ các thánh tử đạo Arlington, sau đó được đưa về Việt Nam an táng tại nghĩa trang nhà thờ Thánh Mẫu, huyện Định Quán, tỉnh Đồng Nai.

 

Ngoài rất nhiều tranh biếm đã được đăng trên các báo, còn những tuyển tập thu thập các tác phẩm của Chóe:

 

Sách

 

· The World of Choé (Thế giới của Choé), do nhà báo Mỹ Barry Hilton đã thu thập một số tranh biếm họa của ông, do nhà xuất bản Glade Publications ấn hành tại Mỹ năm 1973.

· Lai rai vẽ viết - bút ký (nxb Lao Động, 1992)

· Tử tội - tuyển tập tranh hí họa, thơ, văn, nhạc (nxb Tiếng quê hương, Hoa Kỳ, 2001)

· Nghề cười, tuyển tập tranh, thơ, văn, nhạc (nxb Văn hóa Văn nghệ, 2013)

 

Một số ca khúc:

 

· Gió  - (Hồng Nhung hát), nghe tại:

· Mưa  - (Cẩn Vân hát), nghe tại:

·Bên vườn nhà em – (Nguyễn Chánh Tín hát), nghe tại:http://cothommagazine.com/nhac/BenVuonNhaEm-NHC-NCT.mp3

·         Khi đến cuối đời

·         Vinh dự

·         Khi dứt cơn mưa

·         Dù ta xa nhau

·         Ngả lưng trên đồi

 
(Nguồn: Wikipedia)