Wednesday, January 7, 2015

Bộ Chính Trị rúng động về tin ông Nguyễn Bá Thanh




VRNs (07.01.2015) – California, USA – Trong những ngày cuối năm 2014, đầu năm 2015, các tuyên bố dồn dập đầy bức xúc của nhiều quan chức thượng tầng ĐCSVN cho thấy mức độ rúng động của giới lãnh đạo, đặc biệt là Bộ Chính Trị, trước các tin tức về ông Nguyễn Bá Thanh qua trang mạng Chân Dung Quyền Lực (CDQL).

15010700












Một cách tóm tắt, trang CDQL vừatung ra liên tiếp các bằng chứng khó chối cãi về khối của cải khổng lồ mà gia đình Phó Thủ Tướng Nguyễn Xuân Phúc đang làm chủ trong nước và cất giấu tại hải ngoại. Từ đó CDQL chứng minh ông Nguyễn Xuân Phúc nuôi thâm thù đối với ông Nguyễn Bá Thanh, trưởng ban Nội Chính Trung ương, vì ông Thanh đang điều tra mạng lưới tham nhũng của ông Phúc. Sự thâm thù đó khiến ông Phúc nhờ các đầu mối Trung Quốc đầu độc ông Thanh bằng chất phóng xạ khi ông này đi công tác sang Bắc Kinh. Kết quả là chỉ vài tháng sau chuyến đi, ông Nguyễn Bá Thanh đang từ một cầu thủ bóng đá chạy trên sân cỏ trở thành bệnh nhân ung thư máu ở thời kỳ sau cùng. Ông Thanh phải gấp rút chạy sang Mỹ điều trị ở những bệnh viện tối tân nhất về ung thư. Đến nay các bác sĩ đều đã bó tay và ông Thanh đang được đưa về Đà Nẵng chờ chết.Hiển nhiên, Ban Tuyên Giáo ĐCSVN ra sức bưng bít toàn bộ sự việc ngay từ ngày đầu. 

Mọi tin tức lọt ra từ tin ông Thanh sang Mỹ vào tháng 8/2014 dài đến tin ông đang được đưa về Đà Nẵng vào tháng 1/2015 đều được báo đài nhà nước không những khẳng định đó là tin bịa đặt mà còn tung hàng ngũ dư luận viên lên mạng chửi bới tục tĩu tại những trang chuyển tiếp các tin này. Nhưng cứ vài tuần sau, khi không cònche đậy được vòng phát tán của nguồn tin và sự lên tiếng của chính các quan chức liên hệ, Ban Tuyên Giáo lại phải xác nhận “tin đồn” mà họ mạt sát trước đó là tin thật. Chỉ trong vòng 4 tháng, chu kỳ “cứ chối, chửi rồi nhận” này đã diễn ra hàng chục lần. Cứ mỗi lần như thế, mức khả tín của lãnh đạo Đảng qua báo đài công cụ lại sụt giảm và ngưòi dân lại càng tin CDQL hơn. Có người còn định ra công thức: Điều gì Ban Tuyên Giáo dồn công sức xông vào khẳng định là sai thì điều đó chắc chắn đúng.

Một trong những luận điểm đốt cháy uy tín của Ban Tuyên Giáo là việc khăng khăng đổ toàn bộ sự việc, kể cả trang CDQL, cho các “thế lực thù địch bên ngoài”. Điều đã rõ như ban ngày và ai cũng thấy là không thế lực bên ngoài nào có nổi các chi tiết đến mức đó về cái núi tài sản của ông Nguyễn Xuân Phúc, kể cả hình chụp bằng lái xe của con trai ông Phúc đang sống tại Mỹ. Chỉ các bộ phận điều tra của chính ĐCSVN, đặc biệt là Ban Nội Chính của ông Thanh, mới có được. Ngược lại, cũng không thế lực bên ngoài nào có nổi các chi tiết nhà thương, quá trình chữa trị, hình ảnh, và lịch trình di chuyển của ông Thanh, ngoại trừ chính Ban Bảo vệ, Chăm sóc Sức khoẻ Cán bộ Trung ương, hoặc gia đình ông Thanh.Vì vậy, câu hỏi lớn nhất hiện nay trong đầu mọi người là: Ai ở thượng tầng ĐCSVN đang tung ra các tin tức về ông Nguyễn Bá Thanh? Liệu các tuyên bố của các quan chức lớn trong vài ngày qua bày tỏ bức xúc thật hay chỉ là thủ thuật đánh lạc hướng của chính những người tung tin?

(Dư luận chưa quên ông Trần Văn Truyền, người có trách nhiệm đi điều tra cái vụ sai phạm, lại là kẻ nhận tiền bao che cho nhiều kẻ sai phạm; hay PTT Nguyễn Xuân Phúc, người có trách nhiệm phòng chống tham nhũng cao nhất của chính phủ, lại là kẻ đang nắm một núi tài sản khó giải thích nguồn gốc).
Các câu hỏi nêu trên không phải vô căn cớ, vì thường thì đối với những luồng dư luận không hợp ý đảng như thế này, chỉ có Ban Tuyên Giáo ra lệnh riêng cho báo, đài lề phải tránh xa vùng “nhạy cảm” nào, cấm tung tin gì về lãnh đạo, v.v.

Nhưng lần này người ta thấy PTT Vũ Đức Đam vội vàng lên tiếng. Ông đến tận Hội nghị tổng kết năm 2014 của Bộ Thông tin và Truyền thông để ra lệnh ngăn chận các tin tức từ CDQL — lúc đó chỉ mới có tin về ông Nguyễn Xuân Phúc chứ chưa loan tin về bệnh tình ông Nguyễn Bá Thanh. Giới phân tích tin rằng tuyên bố của ông Vũ Đức Đam chỉ nhằm thanh minh ông không phải là người tung tin về khối tài sản của ông Phúc. Nhưng liệu người ta tin được không khi ai cũng biết ông Vũ Đức Đam và ông Nguyễn Xuân Phúc là 2 ứng viên chính đang kình nhau trong cuộc chạy đua vào ghế thủ tướng tại Đại Hội XII mà ông Nguyễn Tấn Dũng sẽ để lại khi leo lên ghế Tổng Bí Thư. Ông Đam được xem là người có khả năng hơn nhưng kém xa ông Phúc về mảng quyền lực dưới tay. Ông Đam là người đang ở vị trí được xem các hồ sơ điều tra của các quan chức chính phủ.

Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang cũng vội vã lên tiếng tại hội nghị trực tuyến của chính phủ vào chiều 29/12. Ông quyết liệt khẳng định lập trường “ngăn chặn thế lực thù địch phát tán tài liệu xuyên tạc trên mạng internet nhằm bôi nhọ, đả kích các đồng chí lãnh đạo, gây chia rẽ nội bộ”. Người ta có thể hiểu được tại sao ông Trần Đại Quang thấy cần phải lên tiếng ngay. Cái chết bất ngờ và cho đến nay vẫn không biết lý do của thượng tướng công an Phạm Quý Ngọ xảy ra chưa đầy một năm. Khi các điều tra về việc nhận tiền chạy án của ông Ngọ bắt đầu chĩa vào ông Quang thì ông Ngọ đột tử. Lần này, ông Trần Đại Quang biết nhiều người sẽ lại hướng mắt về phía ông khi ông Nguyễn Bá Thanh, Trưởng ban Nội chính Trung ương, một bộ phận điều tra nằm bên ngoài Bộ Công An, lại ra đi vì bạo bệnh trong một thời gian rất ngắn.

Nhưng còn bất thường hơn nữa là việc Bộ trưởng Quốc phòng Phùng Quang Thanh cũng vội vã lên tiếng để báo đài đồng loạt đăng tải. Ông đòi phải quản lý mạng internet chặt chẽ vì “Vừa qua, trên mạng nói xấu cả Đảng, Nhà nước, Bộ Chính trị, cả lãnh tụ là rất căng, gây phân tâm”. Giới phân tích tin rằng ông Phùng Quang Thanh không có trách nhiệm hay lý do cá nhân nào để phải lên tiếng trong vụ này, nhưng ông phải lên tiếng vì nhu cầu của Bắc Kinh. Sau khi CDQL cung cấp các chứng cớ cho thấy ông Nguyễn Xuân Phúc đã lui tới nhờ vả đường dây sứ quán Trung Quốc và ông Nguyễn Bá Thanh bùng phát ung thư sau chuyến đi thăm Trung Quốc, ông Phùng Quang Thanh có nhiệm vụ kéo sự chú ý ra khỏi Bắc Kinh bằng cách tập trung vào các thiệt hại cho lãnh đạo Việt Nam qua vụ việc này và tập trung vào đòi hỏi phải ngăn chận.

(Những người đưa ra nhận định nêu trên đã dẫn chứng tiền lệ “bảo vệ Bắc Kinh” của tướng Thanh còn lộ liễu hơn nhiều chỉ mới vài tháng trước. Khi Bắc Kinh cho kéo giàn khoan HD981 vào cắm trên thềm lục địa Việt Nam, tướng Phùng Quang Thanh đích thân đến diễn đàn Hội nghị Thượng đỉnh An ninh Châu Á ở Shangri-la, Singapore để khẳng định “Quan hệ giữa Việt Nam và nước bạn láng giềng Trung Quốc về tổng thể trên các mặt đang phát triển tốt đẹp”. Lần này, tướng Thanh cũng có nhiệm vụ tương tự.)
Nhưng trong tất cả các diễn biến vừa qua, có lẽ điều làm rúng động đến gan ruột các thành viên Bộ chính trị hiện nay cũng như các ứng viên đang muốn vào hàng thượng tầng lãnh đạo là: Ai trong số họ cũng có thể là một Nguyễn Bá Thanh kế tiếp.

Nói cách khác, các bộ phận bảo vệ VIP của đảng hoàn toàn bó tay trước kiểu đầu độc bằng cách bỏ chất phóng xạ vào đồ ăn thức uống này. Thế giới chỉ mới biết đến nó vào năm 2006 khi Putin cho hạ độc ký giả Alexander Litvinenko sau khi ông này chạy thoát sang Anh Quốc. Thủ thuật hiểm ác đó nay đã được Bắc Kinh sao chép và rõ ràng đã tìm đường đến Việt Nam.

Có xác suất cao từ nay đến Đại hội đảng XII, MỌI PHE CÁNH trong cuộc chạy đua quyền lực hiện nay sẽ tìm đến gõ cửa các sứ quán Trung Quốc. Nhiều phần Bắc Kinh sẽ rất sẵn lòng cung cấp “dịch vụ” cho nhiều phía và dĩ nhiên các dịch vụ này không miễn phí.

Ngô Đình Thu@S: – DienDanCTM

Bn Tin Liên Hi Nhân Quyn Vit Nam  Thy Sĩ 

Thắp Nén ơng Lòng Tưởng Nhớ           

Cựu Chủ tịch Tổng hội Sinh Viên Việt Nam tại Paris, ông Trần Văn Bá bị bắt đêm 11 tháng Chín năm 1984 tại vùng An Xuyên và Bạc Liêu (hai tỉnh Nam PhầnViệt Nam Cộng Hòa). Ngày 18 tháng Mười Hai, cộng sản kết án tử hình 5 tù nhân yêu nước Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân, Hồ Thái Bạch, Mai Văn Hạnh và Huỳnh Vĩnh Sanh. Ông Trần Văn Bá từ chối ký tên xin ân xá. Cộng sản cải án tử hình ra tù chung thân cho hai ông Mai Văn Hạnh và Huỳnh Vĩnh Sanh có quốc tịch Pháp.          

Do cuộc vận động của cộng đồng người Việt tị nạn, các tổ chức quốc tế bênh vực Nhân Quyền và nhiều nước dân chủ trên thế giới, cùng chính phủ Thụy Sĩ, đã đồng thanh phản đối các bản án tử hình bất công và vô nhân đạo. Sợ công luận bất lợi có thể lan ra trên thế giới, các lãnh chúa bạo quyền Hà Nội đã ra lệnh khẩn cấp hạ sát ba tử tù Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân và Hồ Thái Bạch trước bình minh ngày 8 tháng Giêng năm 1985 :                                        

Sài Gòn của chúng ta                                       
Nặng trĩu những vầng mây tang                                       
Dưới vòm trời Yên Bái                                       
Nửa thế kỷ sắt máu trôi qua                                       

Từ thực dân tới cộng sản                                       
Đem súng đạn Trung Sô                                       
Thay cho máy chém                                        
Nhắm bắn Anh Em                                       
Quân cuồng tín nhắm bắn                                       
Trái tim linh hồn                                       
Miền Nam Việt Nam bất khuất                                       
Giặc bao giờ hiểu được vì sao
Khủng bố chẳng làm nao núng
Niềm Tin của chúng ta
Ở ngày mai
Nơi tương lai đất nước (…)*                                         

Đó là một biến cố đau thương, một ngày phẩn uất, không thể nào quên đối với Người Việt tị nạn cộng sản. Từ ấy, cứ đến Ngày 8 tháng Giêng mỗi năm, nhớ lại Ước Mơ của Anh Em, Ước Mơ của những người Việt Nam yêu Nước thương Dân, biết xót thương và biết can trường.          

Ước Mơ với lòng tin nơi con người và đất nước. Lòng tin như những ngọn nến nhỏ, những vì sao long lanh trong đêm tối lịch sử dân tộc. Nhưng sẽ soi đường cho hàng hàng lớp lớp những người nô lệ cùng đứng lên và đi tới. Ước Mơ được sống một mùa Xuân – Xuân Việt Nam’’ lúc chồi non lá biếc trên những nhánh cành mặt trời Tự Do đua nhau mọc lại. Ước Mơ với những em bé chăn trâu phất cờ lau thay ‘’cờ sao vàng chìm giữa biển máu’’. Ước mơ với những người chị những người em gái ‘’không còn quên mái tóc thề’’‘’Giấu nhan sắc giấu hồn quê trong lòng’’. Ước mơ vì đồng bào không muốn thấy nữa ‘’Vô duyên cờ đỏ búa liềm’’, ‘’Ai treo rũ xuống trước thềm nhà ta’’ . Ước mơ với hàng triệu người vượt biển đã quay nhìn lại lần cuối :                                        

Mặt trời vừa lặn trên biển Đông                                       
Ta quay nhìn lại phút sau cùng                                       
Việt Nam một chút dung nhan ấy                                      
Dẫu xa ngàn năm còn đứng trông                                                                    
Em vẫn đợi anh, bạn đợi ta                              
Nuôi trong lòng nỗi nhớ vô bờ                              
Niềm tin địa chấn nào lay chuyển                              
Đối diện tay trần với chiến xa                               
Giặc cướp được đâu chiếm được đâu                              
Ta mang theo đi khắp tinh cầu                              
Quê hương tình cảm trung trinh ấy                              
Xa nhau để tìm thấy gần nhau (…)                             
Mẹ yêu thương ơi không khóc nữa
Nước mắt dành cho mùa đoàn viên
Đau khổ nẩy mầm thành cây lúa
Các con về vàng chói cánh đồng (…) 

Ước Mơ ngay cả trước khi bức tường ô nhục Bá Linh bị xô ngã, kéo theo sự sụp đổ của Khối Liên Sô – Đông Âu, thành trì phe xã hội chủ nghĩa của đảng xã hội đen Hà Nội. Ước Mơ của Anh Em, những người hậu sinh dấn thân, nung nấu tinh thần Yên Thế và Yên Bái, Kiên Giang và Nhựt Tảo, tinh thần Hoàng Sa 19 tháng Giêng năm 1974, trước khi tuẩn tiết :                               

‘’VIỆT NAM MUÔN NĂM’’                             

 Những tiếng hô sau chót                              
Dù máu tươi thuốc súng đã quánh khô                              
Ngực cháy bỏng lửa đạn                              
Vẫn còn âm vang… 

Chúng tôi, những người đến sau, xin được nói lên và viết ra, sẽ làm chứng cho Anh Em trong chuyến hành hương trên quê hương không còn bị cộng sản áp bức, đày đọa khổ nhục : Ước Mơ của Anh Em  Đẩy lùi tội ác  Soi thấu đêm đen  Đang phủ trùm thiên đường chết  Quê hương tù ngục lưu đày  Biết bao oán thù chờ cởi bỏ Biết bao vết thương sâu chưa khâu vá  Ước mơ của Anh Em  Nhổ bật rễ bất công  Vun bón mầm Nhân Ái  Tâm sự không còn dây leo sợ hãi  Cây Hòa bình thơm nức trái Tự do.   Cho Bình minh của chúng ta  Hân hoan xòe cánh  Cho bầy bồ câu trắng  Đến đậu bờ vai đàn trẻ thơ  Khoan thai gõ nhịp  Cho đôi chim sơn ca  Thôi rụt rè cất tiếng hót  Cho những búp sen thanh khiết  Vươn lên từ đầm lầy  Giữa ngút ngàn điệp trùng bông lúa  Nở rộ thành những gương mặt Người. * *Niềm Tin của chúng ta – Đêm Vượt Biển – Con Đường Ta Đi (thơ NHBV)

Ngày 8 tháng Giêng năm 2015, chúng tôi thắp Nén Hương Lòng Tưởng Nhớ ba liệt sĩ Trần Văn Bá, Lê Quốc Quân, Hồ Thái Bạch và tất cảnhững Người Yêu Nước đã hy sinh hay mất tích, được biết tên hay còn vô danh.

Và xin được gởi đến quý bạn đọc bài thơ Hn Thiêng Sông Núi của thi hữu Nguyên Hoàng Bảo Việt, như Nén Hương Lòng Tưởng Nhớ… 

Hn Thiêng Sông Núi 

Tưởng nhớ Trần Văn Bá và các Liệt Sĩ 

Núi mãi trầm tư ngó xuống đồng
Bạn về thành phố bên kia sông
Trao giùm lá thư mình chép vội
Nội ngoại bà con đỡ nhớ mong 
Giữa trái tim ương hạt ước mơ
Bông lúa chen bông lau dựng cờ
Ngày lên đường hẹn ngày sẽ đến
Nước Việt của người Việt tự do 
Niềm tin nào đem so gang thép
Đường xa dấn bước chí không sờn
Giặc thờ Trung Sô quên tổ quốc
Ta giữ nguyên tình nghĩa sắt son 
Khói trắng vườn cau ai đốt lá
Bâng khuâng hương lửa tối gia đình
Thao thức người đi tìm lịch sử
Sao trên rừng vì sao long lanh 
Kín đáo bờ tre nhìn tríu mến
Giọng nói như che giấu ngậm ngùi
Qua mấy nhịp cầu vùng tạm chiếm
Gần nhau mà tưởng quá xa xôi 
Thương cảm hai triệu người bỏ nước
Vượt bình yên hay chết hãi hùng
Ở lại sống cuộc đời súc vật
Khổ sai tập thể tù tập trung 
Sáng tháng giêng gió lùa buốt lạnh
Tin cầm tay nửa muốn hồ nghi
Ác mộng thấy sơn ca gãy cánh
Không gian dầy đặc khối mây chì 
Giặc say tra tấn - quân cuồng tín
Trói siết anh em sát bức tường
Đứng trước mũi súng vẫn điềm tỉnh
Thiên đường đỏ đâu bằng quê hương 
Mùa tang núi cũng tan thành lệ
Sông quặn đau lòng Mẹ Việt Nam 
Bay từ Yên Bái về Yên Thế
Sài Gòn nghe tiếng Chim gọi Đàn.

                 Nguyên Hoàng Bo Vit (1985) 
Genève tháng giêng  2015 / 
Liên Hi Nhân Quyn Vit Nam  Thy SĩLigue vietnamienne des Droits de l’Homme en SuisseVietnamese League for Human Rights in Switzerland

Tuesday, January 6, 2015

“Con vua thì lại làm vua”?!



Lâu rồi tôi không viết về các cá nhân trong hệ thống lãnh đạo cộng sản. Bởi nghĩ rằng, con người ai cũng có khiếm khuyết và những tồi dở thô thiển mà họ mắc phải chỉ một phần do nhân cách, mà phần lớn hơn là do sự trói buộc của guồng máy độc tài. Không một ai thành công giữ mình trong sạch trong hệ thống đó, đặc biệt là khi đã bước đến địa vị cao cấp trong đảng cộng sản và chính quyền.
 
Tôi thấy nhiều người phương Tây, trừ những chuyên gia nghiên cứu chuyên sâu về các chế độ độc tài nói chung và Việt Nam nói riêng, đa số đều tin rằng sự quản lý đất nước tồi tệ dẫn đến nhiều quốc nạn hiện nay tại Việt Nam phần lớn là do sự thiếu kiến thức kỹ trị, văn hóa quản lý kém của những người lãnh đạo chính trị.
 
Từ suy nghĩ này, họ tìm thấy hy vọng giải quyết vấn đề bằng con đường giáo dục. Người phương Tây rất ủng hộ chính quyền Việt Nam trong nỗ lực đào tạo kỹ năng, cung cấp kiến thức cho đội ngũ công chức có tiềm năng lãnh đạo qua các chương trình học bổng liên chính phủ.
 
Họ hy vọng con cháu, thân nhân đảng viên cộng sản sau khi du học phương Tây về sẽ đổi mới tư duy quản lý, giúp điều hành hệ thống độc tài tốt hơn, cởi mở hơn và người dân Việt Nam sẽ…dễ thở hơn. Đây là một cách nghĩ thiện chí và đáng trận trọng.
 
Trong thời đại của nền kỹ nghệ tri thức này, kiến thức và kỹ năng là chìa khóa để giải quyết khá nhiều vấn đề trong các xã hội. Việc đề cao giáo dục là một quan điểm đúng đắn. Vì còn gì tốt hơn việc trang bị đầy đủ kiến thức cho con người, giúp họ có cơ hội sáng tạo và áp dụng những gì mình đã học, đã phát minh vào cuộc sống, để thay đổi thế giới tốt đẹp hơn?! Nhưng vấn đề lại nằm ở chỗ khác.
 
Cũng không ít người trong nước tin rằng sự “trẻ hóa” (theo cách gọi của họ) đội ngũ lãnh đạo này sẽ giúp thay thế những đảng viên già cỗi, dốt nát bằng những thanh niên tài giỏi, có học vị cao ở nước ngoài. Điều này theo họ ít ra cũng là thay đổi tích cực trong lúc chúng ta chưa làm được gì khác! Sự thể có đơn giản vậy không?
 
Gần đây, tin Nguyễn Minh Triết, con trai thủ tướng đương nhiệm, được bổ nhiệm chức Phó bí thư tỉnh đoàn Bình Định, nhiệm kỳ 2013 – 2017, được nhiều người quan tâm. “Con vua thì lại làm vua” là chuyện thường ở Việt Nam – một quốc gia vẫn nằm dưới chế độ đảng trị chuyên chế. Nhưng ảo ảnh mà nó tạo ra đủ làm cho nhiều thanh niên mơ mộng về một tương lai sáng sủa hơn.
 
Việc ngày càng xuất hiện nhiều “cô chiêu cậu ấm” nhân dạng sáng sủa, du học bằng cấp cao trở thành những người lãnh đạo trong guồng máy đã mang lại uy tín nhất định cho đảng cộng sản. Điều này được đề cao bởi giới trí thức thân chính quyền, chính giới phương Tây và giới thanh niên sinh viên. Theo thiễn nghĩ của người viết, đây là một ảo tưởng nguy hiểm!
 
Ngược về hậu bán thế kỷ trước, đến xứ Chùa Tháp – người láng giềng có duyên nợ khắc nghiệt với Việt Nam, chúng ta lục lại hồ sơ của hai cái tên Khmer Đỏ khát máu: Pol Pot và Ieng Sary. Họ đều từng du học ở Pháp, tuy không có bằng Thạc sĩ, Tiến sĩ nhưng ít nhất họ đã được giáo dục những giá trị phương và trải nghiệm môi trường cởi mở Tây; dù môi trường công quyền và xã hội Pháp chưa hẳn minh bạch như Anh quốc hay tự do như Hoa Kỳ. Thế nhưng, nếu quãng thời gian ở Pháp có thể tạo cho họ chút vẻ bề ngoài lịch lãm hơn những người dân Campuchia cùng khổ, thì ngược lại những giá trị Phương tây không thể ngăn chặn được những sắc lệnh diệt chủng đồng bào họ do chính họ ban ra.
 
Gần đây hơn, đến với Syria khói lửa và tang thương trong nội chiến và khủng bố, chúng ta nhìn thấy một tên độc tài khác, sắt máu không kém là Bashar al-Assad. Ông này là bác sĩ, từng du học hậu đại học ở Vương quốc Anh, sinh trưởng trong gia đình trí thức. Nhưng sau khi lên nắm quyền lực chính trị với vai trò Tổng thống xứ Trung Đông này, ông hiện nguyên hình là một tên độc tài. Đến nay, với sự tham quyền cố vị của mình, ông phải chịu phần lớn trách nhiệm vì đã đẩy Syria vào tình thế bị chiến tranh, bạo lực và khủng bố xâu xé mà chưa thấy được ánh sáng nào ở cuối đường hầm.
 
Chừng đó ví dụ đơn giản cũng đủ thấy bằng cấp cao và kinh nghiệm cuộc sống phương Tây chưa chắc có khả năng ngăn cản một người khỏi trở thành độc tài khi lên lãnh đạo đất nước. Như từng nói nhiều lần, tôi đặt nghi ngờ về con người vì nó là một tổng thể sinh học và xã hội phức tạp, không thể đoán định. Không một cá nhân nào thoát khỏi sự thao túng và định hướng của cái cơ chế họ đang làm việc. Không một nền dân chủ nào có thể phát triển dựa trên niềm tin vào những cá nhân đặc biệt nào đó. Muốn dân chủ hóa, cần có các định chế mang tính nền tảng và hỗ trợ.
 
Trở lại chuyện Việt Nam, tôi đồng ý là có nhiều người trẻ du học và đã thay đổi tư duy, trở nên phóng khoáng và yêu chuộng tự do dân chủ hơn. Nhưng việc họ có làm gì để hiện thực hóa sự yêu chuộng dân chủ đó hay không thì còn là việc nan giải. Có được mấy người du học rồi trở về, trở thành người đối lập và dấn thân cho tự do như Lê Công Định, Nguyễn Tiến Trung, Trần Huỳnh Duy Thức…? Hay là họ trở về và tiếp tục phục vụ chế độ để tìm kiếm tương lai khanh tướng? Hoặc tìm cách ở lại nước ngoài sống an nhàn? Bởi vậy, một yếu tố quan trọng khiến phong trào dân chủ hiện nay chưa thể lớn mạnh là, phần lớn giới trí thức, dù hiểu ra vấn đề tự do dân chủ, nhưng chưa có động lực đủ mạnh để hy sinh những lợi ích hiện có.
 
Về anh Phó bí thư Nguyễn Minh Triết và những người bạn con ông cháu cha của anh, các anh chị ấy là con cái của những lãnh đạo đảng và tư bản đỏ; lớn lên trong môi trường của sự mua quan bán tước; của những mánh khóe tham nhũng, rửa tiền…; của nhiều hành động tội ác mờ ám khác, và đặc biệt là trưởng thành với ý thức rằng mình sẽ được đưa lên vị trí lãnh đạo vì cha mẹ mình đã tạo dựng được phe cánh vững chắc.
 
Vậy thì, dù vốn các anh chị ấy sinh ra ngây thơ, tốt đẹp, họ có thể giữ được sự trong sáng trong môi trường u tối đó không? Càng trưởng thành, ý thức coi thường người dân của họ sẽ càng lớn. Quyền lợi chính trị, tài nguyên quốc gia trong nhận thức của họ, chỉ là những thứ để họ chia chác với nhau, đâu đến lượt người dân thường chen vào, hoặc bày tỏ ý kiến ý voi…Họ lớn lên với tương lai quyền lực được sắp đặt sẵn từ cha mẹ, vậy lá phiếu bầu cử của cử tri sẽ không khác những tờ rơi bay ngoài phố.
 
Họ được thọ lãnh nhiều tri thức và giá trị phương Tây, thì đã sao? Họ về nước để lãnh đạo một vị trí có sẵn chứ đâu phải để thi thố tài năng, để được công chúng công nhận là xứng đáng. Và trong guồng máy độc tài đó, điều họ cần là khả năng tạo lập phe cánh, xử lý các mâu thuẫn lợi ích nội bộ, hiểu ý lãnh đạo để dễ bề thăng chức, và đặc biệt là biết …vâng lời quan thầy ở Trung Nam Hải; chứ đâu cần phải đem áp dụng kiến thức vào việc quản lý đất nước, đâu cần cố gắng sửa đổi hệ thống này làm gì?! Nếu họ là những con người tâm huyết đến độ muốn thay đổi những khiếm khuyết của chế độ, thì liệu họ có đủ thế lực để thực hiện ý muốn của mình không? Họ có thể chữa một con bệnh ung thư giai đoạn cuối? Họ có đủ can đảm để chống đối cấp trên, phe cánh và gia đình?
 
Nếu đặt quá nhiều “tâm tư” với những người này, chúng ta sẽ mất thời gian cần thiết để tập trung cho nỗ lực khác hữu ích hơn. Huống chi nó còn khiến chúng ta hy vọng hão huyền rằng đảng cộng sản có khả năng tự sửa đổi. Đó chỉ là suy nghĩ của những “trí thức thân cộng” hoặc những nhà quan sát tay mơ nước ngoài.
 
Dân Việt Nam ta nếu cứ thụ động chờ đợi những thay đổi trong hàng ngũ lãnh đạo sẽ làm thăng tiến đất nước theo hướng tích cực, thì có lẽ khi chúng ta chưa kịp thấy sự thay đổi thì đất nước này đã trở thành một tỉnh lẻ của Trung cộng rồi.
 
Đầu năm thật tiếc vì phải nói những điều nặng nề như thế!
 
 
Huỳnh Thục Vy
Buôn Hô 5/1/2015

 

Sunday, January 4, 2015

ĐẠI HỘI DIÊN HỒNG THỜI ĐẠI 

Vô Cùng Thương Tiếc Báo tin: BÔ LÃO VÕ TOÀN

Pháp Danh Thiện Phước


 Chủ Tịch Danh Dự Cố Vấn Đoàn Đại Hội Diên Hồng Thời Đại 2-11-2014 đã từ trần  ngày Chủ Nhật 28 Tháng 12 năm 2014 tại Viện Dưỡng Lão Life House 180 N Jackson SANJOSE CA 95111, Hưởng Thọ 104 Tuổi. Bô Lão Võ Toàn đã cả đời dâng hiến cho Dân Tộc. Bô Lão toàn tâm toàn ý vận động Đại Hội Diên Hồng Thời Đại thành công mỹ mãn ngày 2-11-2014 với sự tham gia của Hội Đồng Liên Tôn Việt Nam, các tổ chức Xã Hội Dân Sự trong nước cùng với các Hội Đoàn, Đoàn Thể ở Hải Ngoại thống nhất hành động:

DIỆT KẺ NỘI THÙ VIỆT GIAN CỘNG SẢN
ĐỂ CHỐNG QUÂN TÀU CỘNG XÂM LƯỢC

 Chương Trình Tang Lễ do Hội Diên Hồng Thời Đại Tây Bắc Hoa Kỳ, Hội Người Việt Cao Niên Vùng Vịnh và Tập Thể Chiến Sĩ Việt Nam Cộng Hòa Miền Tây Bắc Hoa Kỳ cùng phối hợp tổ chức ngày 9 và 10 tháng 1 năm 2015 tại Oak Hill Funeral & Memorial Park, 300 Curtner Ave- San Jose, Ca 95125. Địa điểm:  Sunshine Chapel - các phòng Lotus, Lily và Orchid.

Thứ Sáu 9-1-2015: 3-6 PM các Hội Đoàn Thăm Viếng, Đọc Điếu Văn và làm Lễ Phủ Cờ do Hội Diên Hồng chủ trì. Thứ Bảy 10-1-2015: 1.15 PM  Nghi lễ Di Quan theo nghi thức Phật Giáo. 

ĐẠI HỘI DIÊN HỒNG THỜI ĐẠI

  HỘI ĐỒNG ĐẠI BIỂU:    GS NGUYỄN THANH LIÊM.                           

HỘI ĐỒNG ĐIỀU HỢP:  Sử Gia PHẠM TRẦN ANH.                           

                 HỘI ĐỒNG GIÁM SÁT:  Nhân Sĩ PHAN KỲ NHƠN.


Tạ Phong Tần, người phụ nữ phi thường


Phạm Thanh Nghiên (Danlambao) - 

Tôi đã đọc ở đâu đó những ý tứ thế này: Nhân sinh hạnh phúc là nhân sinh bình thường. Trái lại, nhân sinh vĩ đại nhất định là nhân sinh đau khổ. Nhà triết học Đức Nietzsche cũng đã khẳng định: “Nghịch cảnh là môi trường tốt nhất tạo dựng thiên tài.”


Với tôi, Tạ Phong Tần không phải là một “thiên tài” hiểu theo nghĩa có kiến thức của một bậc siêu nhiên làm thay đổi nhân loại. Nhưng khí phách ấy, lòng quả cảm, tình yêu, trách nhiệm ấy đối với Tổ quốc là điều không phải ai cũng có được. Những đau khổ, những nghịch cảnh mà Tạ Phong Tần phải đối mặt và chiến thắng nằm ngoài sức chịu đựng và sự tưởng tưởng của một người bình thường.


Khi nghĩ đến chức vụ “đại úy công an” và một đảng viên cộng sản trong “tiểu sử gốc” của chị, không ít lần tôi hình dung có một Tạ Phong Tần hoàn toàn khác.
Không còn điều kiện nào thuận lợi hơn để có một cuộc sống sung túc, giàu sang khi là một nhân viên an ninh, một đảng viên cộng sản trong một thể chế độc tài đảng trị, còn có một cách hiểu khác là chế độ công an trị. 


Nếu thuận theo guồng máy của đảng, thì giờ này có lẽ Tạ Phong Tần đang ngồi trong một căn biệt thự sang trọng đầy đủ tiện nghi với chồng con đề huề, với kẻ ra người vào khúm núm, nịnh nọt để nhận được cái gật đầu của chị. Và những phi vụ làm ăn siêu lợi nhuận trị giá hàng ngàn USD bỏ túi. Những cái bắt tay, những cơ hội thăng tiến “lên sao lên gạch” trong đường dây kinh doanh quyền lực. Và biết đâu đấy, chị cũng sẽ “lập công” trong những đợt đàn áp những người đồng bào yêu nước. 


Tạ Phong Tần đã lựa chọn cho mình một con đường hoàn toàn khác. Con đường giải thoát quê hương khỏi ách độc tài cộng sản, con đường đến với Công lý và Sự thật để rồi chấp nhận những gian khổ, hiểm nguy và nghịch cảnh khác thường.
Có lẽ, Tạ Phong Tần đã “đạt kỷ lục” về số lần bị đánh đập, bắt cóc hay bị “lôi cổ” lên trụ sở công an “làm việc”. Theo lời kể của bà Dương Thị Tân, vợ blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải thì rất nhiều lần chị Tần trở về trong tình trạng đau đớn, mệt mỏi, mặt mày người ngợm thâm tím. Nhiều hôm rời khỏi nhà với xe cộ, quần áo, điện thoại, mũ nón tinh tươm vậy mà khi về thì thấy đi chân đất, chỉ còn độc cái quần với cái áo lá trên người. Xe, điện thoại, túi xách, áo ngoài, giầy dép, tiền bạc… bị thu (cướp) sạch. Thậm chí, có lần bọn mật vụ xông vào tận toilet, rồi kéo lê Tạ Phong Tần ra cửa, tống lên xe đưa lên đồn công an “làm việc”.


Chị là người chịu mức án nặng nề nhất trong số những nữ chiến sĩ đấu tranh cho Tự do với 10 năm tù giam, 5 năm quản chế. Tạ Phong Tần bước chân vào tù khi chị đã 43 tuổi, mười năm sau chị sẽ tròn 53 tuổi. Tính thêm 5 năm tù tại nhà chị sẽ bước sang tuổi 58. 


Rời khỏi nhà tù ở tuổi 53, Tạ Phong Tần không còn khả năng làm Mẹ.
Điều gì sẽ xảy ra trong thời gian 5 năm chị bị quản chế? Nếu đất nước này vẫn chưa thoát khỏi họa cộng sản, chắc chắn Tạ Phong Tần sẽ tiếp tục chiến đấu, sẽ trung thành với lý tưởng của mình như lời chị nói với người em gái Tạ Minh Tú trong một lần thăm nuôi ở trại 5 Thanh Hóa: “Chị vẫn trước sau như một, không có gì thay đổi”.
Trong năm năm quản chế ấy, có thể chị sẽ lại tiếp tục bị hành hung, bị đánh đập. Rồi sẽ có những cuộc đột nhập vào nhà để “kiểm tra hộ khẩu”, để thăm hỏi nhưng thực chất là thăm dò và khủng bố. Chị sẽ có một bộ sưu tập giấy triệu tập, giấy phạt và không ít lần bị bắt giữa đường rồi đưa lên trụ sở chính quyền địa phương để những viên công an mặt đằng đằng sát khí thẩm vấn, đe nẹt hàng giờ đồng hồ với cái “tội”: tự ý dời khỏi địa phương. Như bao nhiêu đồng đội khác, chị cũng sẽ là nạn nhân của một dạng người được xem là cuồng loạn và bệnh hoạn nhất dưới tên gọi “dư luận viên”, “hồng vệ binh”. Hạng người này chỉ có trong xã hội cộng sản và được nuôi dưỡng để phát huy năng khiếu chửi bới với những ngôn từ bẩn thỉu và tởm lợm nhất. Chúng ăn lương của chế độ để xuyên tạc, bôi nhọ, mạ lỵ, đe dọa thậm chí hô hào đánh giết những người bất đồng chính kiến. Biết đâu đấy, năm năm quản chế của Tạ Phong Tần lại biến thành một án tù nếu chị không chịu khuất phục. 


Song nỗi đau khổ lớn nhất, điều kinh khủng nhất giáng xuống đầu Tạ Phong Tần là cái chết đầy đau thương và uẩn khúc của người mẹ vô vàn yêu thương của chị. Ngày 30 tháng 7 năm 2012, bà Đặng Thị Kim Liêng, đã tự thiêu trước trụ sở cơ quan tỉnh Bạc Liêu để phản đối các cáo buộc đối với con gái của mình. Hai tháng sau, ngày 4 tháng 10 năm 2012, Tạ Phong Tần đã bị tuyên án mười năm tù giam.
Nói về sự kiện này, blogger Điếu Cày Nguyễn Văn Hải đã kể cho con trai mình nghe câu chuyện khi anh và chị Tần còn trong thời gian tạm giam ở số 4 Phan Đăng Lưu. Trong không gian câm lặng, đày đọa đáng sợ của nhà tù, Blogger Điếu Cày bỗng nghe có tiếng thét rất lớn và tiếng gào khóc ở cách đó vài buồng. Linh tính mách bảo anh đó chính là tiếng khóc thống thiết đầy đau khổ của người em, người đồng đội thủy chung Tạ Phong Tần. Cuộc nói chuyện với người thân trong một lần thăm nuôi sau này, Blogger Điếu Cày mới biết đó là khi Tạ Phong Tần nghe tin Mẹ mình tự thiêu.


Nếu ai từng bị đọa đày trong nhà tù cộng sản, hẳn sẽ thấm thía nỗi nhớ nhà, nhớ người thân da diết. Nhưng nỗi nhớ thương người Mẹ bao giờ cũng thế, thấm đến tận tim óc, len lỏi vào tận giấc ngủ và nhiều khi thất thần, thảng thốt với những suy nghĩ mơ hồ. Có khi chỉ cần nhắc đến chữ Mẹ thôi, nước mắt đã trực trào ra. Nỗi dày vò tinh thần ấy quả thực khó vượt qua hơn sự đói rét, gông cùm và những đòn thù tra tấn.


Theo lời một số nhân chứng và một vài hình ảnh video clip ghi lại thì chính quyền cộng sản đã chỉ thị cho côn đồ, mật vụ làm loạn trong tang lễ bà Đặng Thị Kim Liêng,.Rất nhiều người trong cả nước đã bị canh gác, ngăn cản để không thể đến phúng viếng và tiễn đưa người mẹ vĩ đại của Blogger nổi tiếng Tạ Phong Tần. 


Khi bài viết này đến với người đọc thì Tạ Phong Tần vẫn đang bị đày đọa trong phân trại số 4- trại 5– một nhà tù khét tiếng khắc nghiệt tại Thanh Hóa. Không ít lần cai tù ngầm chỉ đạo để tù nhân hình sự đánh đập, xúc phạm chị. Thậm chí họ còn ném cả di ảnh của người mẹ quá cố của chị xuống đất- một kiểu lăng nhục hết sức mọi rợ. Bọn cai tù giở trò “cấm vận” đối với Tạ Phong Tần bằng cách không cho chị nhận thuốc men và những vật dụng cần thiết. Hàng tuần, chị đều bị ép buộc viết đơn xin nhận tội. Nhưng Tạ Phong Tần không khuất phục. Nơi này hiện còn đang giam giữ những chiến sĩ Tự do khác là Võ Thị Thu Thủy, Hồ Thị Bích Khương, Nguyễn Đặng Minh Mẫn… Cũng là nơi từng giam giữ luật sư Lê Thị Công Nhân, nhà văn Trần Khải Thanh Thủy, chị Trần Ngọc Anh và tôi Phạm Thanh Nghiên.


Song cốt cách phi thường của Tạ Phong Tần không chỉ được thể hiện bởi lòng quả cảm, sự can trường đối mặt với bạo quyền. Khi được em gái cho biết chị được vinh danh là một trong mười “Phụ nữ Can Đảm của Thế giới”, Tạ Phong Tần bày tỏ niềm vui bằng một thái độ rất bình thản và khiêm nhường
“Giải Phụ Nữ Can Trường Thế giới của Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ là một giải thường niên để vinh danh các phụ nữ trên khắp thế giới đã chứng tỏ lòng can đảm ngoại hạng cũng như khả năng lãnh đạo trong việc cổ vũ cho các quyền phụ nữ và trao quyền cho nữ giới, bất chấp những gian nguy cho cá nhân mình”. (VOA)


Mới đi hết một phần ba chặng đường tù ngục, sẽ còn nhiều nữa, nhiều nữa những gian khổ hiểm nguy, những thử thách khắc nghiệt. Nhưng chắc chắn Tạ Phong Tần sẽ chiến thắng như chị từng chiến thắng.


Hải Phòng ngày 18 tháng 10 năm 2014.

Phạm Thanh Nghiêndanlambaovn.blogspot.com

Friday, January 2, 2015

Việt Nam 2014: 10 sự kiện lớn

Thursday, January 1, 2015

CHÚC MỪNG NĂM MỚI





CHÚC MỪNG NĂM MỚI

DIỆT KẺ NỘI THÙ VIỆT GIAN CỘNG SẢN

CHỐNG QUÂN TÀU CỘNG XÂM LƯỢC

MÙA XUÂN DÂN TỘC SẼ ĐẾN VỚI DÂN TỘC VIỆT TRONG NĂM 2015 NÀY



ĐẠI HỘI DIÊN HỒNG THỜI ĐẠI